Edit: Hồ Điệp Nhi
~~~
“Đã chết.” Vẻ mặt Mạc Tà Ly hờ hững, thuận miệng nói nhưng lại làm thần kinh Nguyên Thần Trường Không bị kích động.
Đã chết? Hắn lại nói đồ nhi của bổn tọa đã chết?
Ngoài dự đoán của hắn, Nguyên Thần Trường Không cũng không nổi cơn thịnh nộ,ngược lại khóe miệng hơi mỉm cười, một nụ cười ôn nhu có thể làm tanchảy cả núi tuyết: “Mạc Tà Ly, ngươi cứ tùy ý chọc giận ta, ta đối vớingươi luôn dễ dàng tha thứ.”
“Ha! Quả thực là nực cười, bản côngtử có mời ngươi dễ dàng tha thứ cho ta sao? Những điều này đều do chínhngươi một bên tình nguyện.” Mạc Tà Ly khinh thường nói.
“Được,lời này là do chính miệng ngươi nói. Chớ trách bổn tọa lòng dạ độc ác!”Nguyên Thần Trường Không gầm nhẹ một tiếng, tụ khí ở đầu ngón tay, trong không trung phát ra một chuỗi âm thanh trầm thấp, ý đi khí động, tạo ra một thanh trường kiếm với thế đi như cầu vồng, chém vào đầu Mạc Tà Ly.
Mắt Mạc Tà Ly trầm xuống, dùng quạt giấy bá một tiếng phản công.
Thương!
Tiếng kim loại va chạm nhau, lúc binh khí chạm nhau phát ra âm thanh vừa nặng lại thấp, không khí như biển nổi phong ba, phát ra cuồn cuộn khắp bốnphía, trong vòng mười thước, cát bay đá chạy, cỏ cây không còn!
Trong lúc hai người đứng đối diện nhìn nhau, cả hai đều im lặng, bầu khôngkhí xung quanh bọn họ càng trở nên căng thẳng nặng nề.
“Hỏi ngươi thêm lần nữa, người đâu?” Giọng nói nhẹ nhàng, lời nói lạnh nhạt,Nguyên Thần Trường Không như băng tuyết đúc thành, nói gằn từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-sung-liet-the/565629/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.