Edit: Boringrain
Thủy Băng Tuyền nghẹn ngào quàng tay qua cổ Giang Dĩ Bác, đôi môi lành lạnh vội vã đặt lên hắn những nụ hôn: “Chàng đặc biệt trở về mừng năm mới cùng thiếp à?” Bờ môi mọng đỏ khép mở phả ra làn hơi nhồn nhột giữa hai người.
“Ta về rồi đây.” Giang Dĩ Bác khẽ cắn môi nàng, thấp giọng thủ thỉ, bàn tay chộn rộn không yên phận…
“Chàng không muốn ăn gì đã sao?” Thủy Băng Tuyền yếu ớt ngăn cản bàn tay hắn lần vào trong lớp áo nàng.
Giang Dĩ Bác cúi đầu cười khe khẽ, giọng cười như châu ngọc khanh khách êm tai khiến hai mắt Thủy Băng Tuyền bất giác mơ màng, bàn tay muốn ngăn hắn cũng tự nhiên thả lỏng.
Đáy mắt thoáng ý cười, hắn thừa cơ làm càn xoa lên làn da mềm mại, trắng nộn của nàng.
Thủy Băng Tuyền run rẩy một hồi mới phục hồi lại tinh thần, trợn mắt tự khinh bỉ mình: “Chàng còn chưa ăn cơm mà!” Nam nhân trưởng thành quá ‘xinh đẹp’ thì bản lĩnh mê hoặc người cũng đúng là số 1! Thật là kẻ chuyên gây họa…
“Không ăn…. Aizz! Đành vậy, đi ăn thôi!” Một câu không ăn bật ra cửa miệng bị buộc phải đổi thành đi ăn. Giang Dĩ Bác cúi đầu, đôi mắt âm u đăm đăm nhìn người phụ nữa thích ngược đãi hắn trước mắt…
Thủy Băng Tuyền lúc này mới thản nhiên phủi tay cười nói: “Đi ăn thôi!” Không cần nghĩ cũng biết hắn bôn ba ngày đêm không nghỉ, gấp gáp trở về chẳng chịu chăm sóc bản thân, đã thế vừa về liền muốn làm việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955745/quyen-5-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.