Edit: Boringrain
Một chiếc xe ngựa hoa lệ dừng ở ngoại ô Bắc thành.
Ngồi trong xe, Thủy Băng Tuyền cụp rèm mi dài, che những cảm tình phức tạp nơi đáy mắt.
“Thiếu phu nhân!” Hồng Hồ vén rèm xe gọi vào.
Nàng mím môi, rồi đứng dậy bước xuống, nheo mắt nhìn phần mộ trang nghiêm phía trước.
Cởi áo choàng, nàng thong thả cất bước đến trước bia mộ. Ngơ ngẩn hồi lâu, cuối cùng trên môi nàng cũng nhoẻn nụ cười nhợt nhạt. Thiên Hợp, chàng có khỏe không? Có lẽ lúc này chàng đã sớm đầu thai chuyển thế, chẳng còn vương vấn nơi đây nghe những lời lảm nhảm trong lòng thiếp nữa rồi.
Mãi lâu rồi thiếp vẫn không dám đến thăm chàng, e sợ lại thả mình trong những hồi ức đau thương, chàng hiểu cho thiếp chứ?
Thủy Băng Tuyền từ tốn ngồi xuống, bàn tay trắng noãn dịu dàng vuốt ve những chữ viết khắc trên bia mộ.
Thiên Hợp, như chàng mong muốn, thiếp đã sống rất tốt, nhưng giờ đây, thiếp rất rối lòng.
Khẽ nhắm mắt, lòng nàng lại cất lên tiếng gọi: Thiên Hợp, thiếp nên làm gì đây? Chàng hãy cho thiếp biết, thiếp phải làm sao bây giờ?
Tình cảnh của Trữ Thiên Khang và Giang gia lúc này, thiếp thật sự không biết phải làm sao cho thỏa.
Trước kia, vì chàng, thiếp có thể dốc toàn lực tương trợ Trữ Thiên Khang khi hắn cần. Nhưng hôm nay, thiếp đã có những mối bận lòng của riêng mình. Tiểu Miêu là đứa con thiếp nguyện sinh vì chàng, là cốt nhục thiếp thương yêu bằng cả sinh mệnh. Giang Dĩ Bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955743/quyen-5-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.