Edit: Boringrain
Thời gian như thoi đưa, thoắt cái, một tháng đã trôi qua. Trong một tháng này, Giang Dĩ Bác toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho lễ thành thân của hai người.
Phủ đệ của Giang gia ở Bắc cảnh được bài trí hoa lệ thế nào thì miễn bàn. Rộng hơn hẳn mọi phủ đệ của những nhà quyền quý khác ở Tân thành, thậm chí từng nhành cây ngọn cỏ, hòn đá viên gạch trong phủ cũng đều là thứ hảo hạng nhất. Từ lúc bắt tay vào chuẩn bị, Giang Dĩ Bác không chỉ đứng ngoài chỉ thị mà còn đích thân lo liệu đến từng chi tiết vụn vặt nhất. Mọi vật dụng cần cho hôn lễ từ khắp nơi nhập về như nước.
“Chủ tử, bắt đầu phát thiệp mời chứ ạ?” Người vừa nói là một gã trung niên, nom già dặn khôn khéo – đứng nhất trong thập đại chưởng quầy của Giang gia. Giang Dĩ Bác đặc biệt triệu y về cùng hắn lo hôn sự.
Đã hơn một tháng, mọi thứ cần chuẩn bị đã tươm tất đâu vào đấy, chỉ còn thiếu mỗi thiệp mời mà thôi
Giang Dĩ Bác lật xem danh sách, tự hỏi không biết còn quên gì nữa không.
“Hỷ phục của thiếu phu nhân, Mẫu Đơn lâu làm đến đâu rồi?” Hắn vẫn nhớ nét mặt hưng phấn rạng ngời của nàng khi nhắc đến bộ đồ cưới mà nàng muốn mặc. Cho tới nay, chưa lúc nào hắn thấy nàng hào hứng đến vậy, khiến bản thân cũng mong đợi ngóng trông, nên phá lệ mặc nàng tự quyết lần này.
“Bẩm thiếu gia, thuộc hạ có hỏi thăm Hoa Cô vài lần, nhưng Hoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955733/quyen-5-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.