Edit: Boringrain
Những tia nắng vàng rực rỡ xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây trắng, nổi bậc trên nền trời xanh thẳm. Gió man mác nhẹ thổi, đem đến làn hơi trong lành của buổi sớm mùa xuân.
Tiếc sao khí trời đẹp đẽ thư thái như vậy lại chẳng thể xuyên qua bầu không khí nặng nề bao phủ tường cung cao như núi. Cửa cung đóng chặt, cảm giác áp bách nặng nề len lỏi vào trong lồng ngực khiến mỗi người đều cảm thấy như nghẹn thở…
Đứng trước cửa cung, Trữ Thiên Khang và bách tính kinh thành làm thành một tấm ngăn vững trãi cản chân tất cả bá quan văn võ, không cho ai bước vào trong nửa bước.
“Khang Vương gia, ngài có ý gì đây?” Phương thống lĩnh thấy đoàn người đông như kiến, cau mày lạnh lùng nhìn Trữ Thiên Khang chất vấn.
Khang Vương khoác bộ nhung trang, nghe hắn hỏi liền lấy ra một hộp gấm, bên trong là cuộn thánh chỉ màu vàng rực rỡ. Hắn giơ cao thánh chỉ lên đầu, lớn tiếng nói: “Phiền Phương thống lĩnh đi hỏi hoàng thượng. Chiếu chỉ tổ tiên, người có muốn tiếp hay không?”
Trữ Thiên Khang vừa giơ thánh chỉ lên, hết thảy bá quan đứng dưới cổng đều đồng loạt quỳ xuống, cả dân chúng kinh thành cũng loạt xoạt quỳ theo.
Phương thống lĩnh thấy thánh chỉ xuất hiện, giật nảy mình, vội vã quỳ gối. Chiếu chỉ này có quyền năng cỡ nào, không cần nói ai cũng có thể hiểu.
Trữ Thiên Khang lại chắp tay cung kính hướng lên trời, lạnh giọng nói: “Phiền thống lĩnh chuyển lời đến hoàng thượng, nói bản vương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955729/quyen-5-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.