Edit: Boringrain
Khi cả kinh thành còn đang chìm sâu trong giấc ngủ, mấy vạn tinh binh đã hành quân ồ ạt đổ vào con đường lớn dẫn từ cổng thành, nương theo bóng đêm, dưới sự chỉ huy của viên thống lĩnh, bủa vây Thủy phủ và Trương phủ không chừa một kẽ hở.
Sáng hôm sau, vừa mở cửa nhà, dân chúng kinh thành được phen hoảng hồn khiếp vía đến mức vội vã đóng sập cửa, then chốt cẩn thận chẳng dám ló mặt ra đường. Cũng bởi ngoài phố không khí căng thẳng bao trùm, đâu đâu cũng có quân binh tuần tra kiểm soát, cổng thành thường ngày mở rộng nay cũng bị khép kín im lìm, nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Kinh thành phồn hoa là thế, qua một đêm bỗng trở nên quạnh quẽ đến lạ kỳ!
Ai nấy nơm nớp lo sợ, e phong ba ập lên đầu mình.
Cùng lúc ấy tại Giang gia
Vô Tâm phi thân chạy vào phòng khách, ngước nhìn chủ tử đang ngồi trên ghế trêu đùa tiểu chủ tử, bèn cúi đầu cung kính bẩm báo: “Một vạn tinh binh tả doanh chia nhau khống chế các tuyến đường trong kinh, phong tỏa cổng thành, đồng thời vây chặt Thủy phủ và Trương phủ.”
Giang Dĩ Bác không hề ngẩng đầu lên, cầm khăn tay chuyên chú lau khóe môi nhễu nước bọt của Tiểu Miêu, thuận miệng hỏi: “Ngoài kinh thì sao?”
“Bẩm chủ tử, ở ngoại ô có mười vạn binh của tả doanh đóng giữ, còn hữu doanh vẫn chưa thấy động tĩnh gì.”
Giang lão phu nhân ngồi cạnh, nghe tình hình như vậy thì hai mắt lóe sáng tinh tường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955720/quyen-4-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.