Edit: Boringrain
Thủy Băng Tuyền và Phương Vu cùng thả bước chậm chạp dọc theo dãy hành lang sang trọng, lơ đãng thưởng ngoạn phong cảnh mỹ lệ của ngự hoa viên.
Giữa đình sen là hòn giả sơn sừng sững, dòng nước nhỏ len qua những tảng đá lớn, róc rách êm tai. Hoa muôn màu khoe thắm, bướm muôn sắc lượn bay, chim muôn lời cất tiếng ca ríu rít, say đắm lòng người.
Thủy Băng Tuyền nhàn tản nhìn ngắm xung quanh, ánh mắt buông lơi như thật sự đắm chìm trong cảnh sắc rực rỡ.
Trên mặt Phương Vu vẫn đọng nét cười dịu dàng đúng mực, ánh mắt thi thoảng lén ghé nhìn Thủy Băng Tuyền, vẻ dò xét.
Thủy Băng Tuyền thong thả vào đình ngồi xuống, đoạn quay sang Phương Vu: “Nương nương đang có thai, đừng để mệt mỏi, ngồi nghỉ một chút thôi.”
Nhìn Thủy Băng Tuyền thản nhiên điềm đạm, lại toát lên khí thế uy nghiêm cao quý khiến kẻ khác bất giác cúi đầu vâng dạ, đáy mắt Phương Vu xoẹt qua một tia lạnh lùng rồi nhanh chóng biến mất, nụ cười chưa hề tắt: “Bản cung thật ao ước được như Vương phi!”
Thủy Băng Tuyền nhướng mày: “Nương nương ao ước điều gì?”
Phương Vu ngước mắt đối diện với Thủy Băng Tuyền, ra vẻ chân thành, thân thiết: “Năng lực, sự quyết đoán và kiên cường của Vương phi.”
Thủy Băng Tuyền chống tay tì cằm, nửa đùa nửa thật: “Ngưỡng mộ một Bắc vương phi cô nhi quả phụ. Lời này của nương nương chẳng khôn ngoan tí nào. Để người có tâm nghe được, sẽ tự rước họa vào thân đấy!” Tuy Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955719/quyen-4-chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.