Edit: Boringrain
Nghe những lời ấy của lão tướng gia, Trương Quang Duệ không khỏi nhíu mày ngẫm nghĩ, ý của ông nội là…
Thủy Băng Tuyền đạm nhiên như không, ánh mắt thi thoảng liếc qua trông chừng Tiểu Miêu.
Giang Dĩ Bác dịu dàng lấy ống tay áo lau nước dãi trên khóe môi Tiểu Miêu, xong mới ngẩng đầu đối diện với lão tướng gia đang đợi câu đáp của hắn. Ánh mắt vô tình chạm đến Thủy Băng Tuyền, ôn nhu đằm thắm chẳng thèm che giấu: “Tổ mẫu mong có cháu bế là chuyện thường tình. Nhưng người Dĩ Bác muốn, không phải là nữ nhân giúp mình sinh con nối dõi, mà là ý trung nhân tâm đầu ý hợp, nắm tay đến bạc đầu.”
Ngữ khí thản nhiên đến hời hợt, nhưng phát ra từ miệng Giang Dĩ Bác, lại khiến người nghe tin chắc rằng hắn nói được nhất định sẽ làm được.
Lão tướng gia thầm gật đầu tán thưởng, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ bất đồng: “Hôn nhân đại sự là lệnh của cha mẹ, lời người mai mối, sao có thể tùy ý làm bừa?”
Giang Dĩ Bác cong khóe môi vẽ nên vòng cung tuyệt mỹ. Ánh mắt lóe sáng như thanh bảo kiếm vốn giấu mình trong lớp vỏ bình thường, nhưng vừa tuốt ra đã mang theo sức mạnh kinh thiên động địa, chực tàn phá cả thế gian, khiến lão tướng gia lỏi đời là thế cũng phải kinh sợ vài phần.
“Cuộc đời tiểu bối, nên do tiểu bối làm chủ.” Nhãn thần kiên quyết mà cuồng ngạo. Tuy nhiên, ngữ điệu của hắn chỉ nhàn nhạt như trước, sợ làm Tiểu Miêu giật mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955712/quyen-4-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.