Edit: Boringrain
Gió lướt nhẹ trong màn đêm sâu thẳm, hơi mát lành hương hoa thoảng bay qua.
“Hoàng thượng giá lâm!”
Vân La Y giật mình dợm xoay bước, nhưng rèm mi lập tức buông rơi, nụ cười trào phúng ẩn hiện trên khóe môi nàng.
Đám cung nhân vội vã xếp hàng quỳ đón, Trữ Thiên Kỳ thong thả vào phòng. Đến nơi, hắn dõi mắt nhìn chủ nhân của Thu Hoa cung đang đăm chiêu ngắm trời đêm ngoài cửa sổ, đáy mắt lóe lên một tia âm hiểm.
“Lui ra đi.”
“Dạ.”
Cho mọi người lui ra ngoài, Trữ Thiên Kỳ mới từ tốn đến gần Vân La Y, tay nâng cằm buộc nàng đối diện với hắn, giọng nói mơ hồ: “Ái phi đang giận trẫm ư?”
Vân La Y lẳng lặng nhìn gương mặt tuấn tú gần ngay gang tấc, trong tâm tưởng lại hiện lên người thiếu niên với nụ cười rạng rỡ buổi ban xưa. Để giúp hắn ngồi lên ngôi cửu ngũ chí tôn, nàng tận tâm tận lực hy sinh hết thảy, đổi lại được gì đây?
“Hoàng thượng còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?” Vân La Y nhẹ nép vào ngực hắn, giọng nỉ non. Nàng tự nhủ với lòng, chỉ một lần, thêm một lần mê muội nữa thôi. Rồi ngày mai, nàng sẽ không yêu hắn nữa… không bao giờ yêu hắn nữa.
Trữ Thiên Kỳ cúi mắt, nhàn nhạt đáp: “Đương nhiên là nhớ.”
Vân La Y nhếch môi cười, nhớ ư? Người vẫn còn nhớ ư? Nhưng có còn quan trọng không? Ta cố gắng đến sức cùng lực kiệt, rệu rã cả tâm hồn, vẫn không thể giữ chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955710/quyen-4-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.