Edit: Boringrain
Hoàng hôn, thái dương như quả cầu lửa đỏ bừng dần khuất sau rặng mây ráng hồng. Nhóm người Hồng Hồ và Hắc bạch lưỡng ưng lững thững hộ tống lô ‘hàng’ khổng lồ về tới Bắc thành.
Chẳng được chuyển tới hiệu buôn Tường Phúc như lệ thường, ‘lô hàng’ đặc biệt này lại được đưa thẳng đến địa lao phủ nha đang mở rộng cửa đón chờ.
Chốc sau, thiếu niên phấn điêu ngọc mài thản nhiên tựa lưng vào mặt tường đóng rêu nhớp nhúa, hứng khởi dõi mắt nhìn một lượt mấy trăm người trong lao.
Tâm trí y lại du đãng đến đêm trước, khi y cùng Hắc bạch lưỡng ưng động thụ tóm gọn Trầm gia. Cảnh tượng ấy, huy hoàng tráng lệ chẳng thể nào quên.
Tận lúc đó, y mới vỡ lẽ, hóa ra trong những khối tròn tròn đen thui thủi như than toàn là độc phấn do y điều chế. Chỉ cần dùng nội lực chưởng nhẹ một cái, cả bọc vải đã nổ tan tành, độc phấn bay ra tứ phía, dẫu có là võ lâm đệ nhất cao thủ, cũng chỉ có thể hôn mê ngã quỵ mà thôi…
Nhiệm vụ này, nhọc nhất, có lẽ là nhét cả cả trăm người vào rương chở hàng…
Trầm gia ư? Một trong tam đại thế lực giang hồ ư? Nghe danh run sợ ư? Chẳng qua cũng lặng lẽ biến mất tựa tro bụi không chút tàn dư như vầy thôi!
Nếu chẳng phải lũ các ngươi còn chút tác dụng, thì nội trong nửa canh giờ, nào Cầm công vang danh? nào Trầm gia vọng ngưỡng? Sẽ chỉ còn là cái tên chìm nghỉm sau lớp bụi thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955688/quyen-4-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.