Edit: Boringrain
Mới qua một đêm, cả thế gian đã hóa thành màu ngọc trắng tinh khôi.
…
Phủ Bắc Vương ẩn hiện trong lớp tuyết lấp lánh, khoác lên mình vẻ nguy nga tráng lệ, lấy màu trắng tinh khiết làm chủ đạo, tựa như khắp đất trời đều được điểm tô bằng thứ ánh sáng bàng bạc trắng ấy vậy.
Nào quỳnh lâu điện ngọc, nào ngói biếc tường vôi thảy đều vùi lấp trong lớp tuyết dày. Trên các hàng hiên, tuyết tan chảy thành vô số khối nhũ thạch trong suốt, tuyết đọng trên cây, tuyết phủ mặt đất, tuyết vo tròn thành vô số quả cầu nhỏ xíu lấm tấm trên nhành hoa phiến lá.
Trời âm u mờ tối phảng phất như một cơn bão tuyết nữa có thể tạt qua bất cứ lúc nào. Cơn gió hàn lạnh thổi qua, mang theo cái giá rét thấu xương hận như không thể xé da cắt thịt tràn lấn vào từng tế bào khiến người ta phải co rúm run rẩy.
Thủy Băng Tuyền lúc này độn nào là áo lông, quần bông, áo choàng ngoài chẳng thua kém gì cái chăn ấm trên giường, thoạt nhìn không khác chi con lật đật.
“Tiểu thư, ăn sáng thôi ạ!” Thấy sắc mặt tiểu thư cau có khó chịu, Hương Hàn chỉ đành nhắm mắt làm ngơ, có nghĩ bằng đầu gối cũng biết mặc cả đống y phục như thế sẽ bức rức đến nhường nào.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, số y phục này đều do Giang công tử đặc biệt đưa tới từ kinh thành, toàn bộ đều là lụa thưởng đẳng, tơ trân quý, thêu tinh xảo, từng đường kim mũi chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955678/quyen-3-chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.