Edit: Boringrain
Ngày đó, Diệp Khinh bị trọng thương chạy về Độc cốc, Trầm Nguyệt Chi biến mất không thấy tăm hơi, ngay Phong Cô Tình cũng không còn lảng vảng đến Vương phủ nữa…
…..
Hai người Giang Dĩ Bác và Thủy Băng Tuyền ngoài thì thâu tóm thiên hạ, trong thì ‘yêu đương hẹn hò’. Nhưng việc qua lại giữa hai người chỉ giới hạn vào buổi tối, bởi ban ngày cả hai đều bận rộn xử lý chỗ công việc ngập tận mang tai!
Giang Dĩ Bác tay bận quản lý việc làm ăn khổng lồ của Giang gia, mắt bận quan sát mọi thay đổi trên thương trường, phải nói một khắc của hắn còn quý hơn vàng!
Thủy Băng Tuyền cũng không được thảnh thơi là bao, bên này phải đốc thúc hai công trình đang thi công, bên kia lo lắng bách tính ăn mặc thế nào, lại còn phải sắp xếp phân phó kế hoạch cho nửa năm tới, bị quay như chong chóng.
Một tháng thấm thoát trôi qua, mới đó đã tới trung tuần tháng chạp (giữa tháng chạp),năm mới đã gần kề trước mắt.
Mười tám tháng chạp.
Bữa tối vừa qua, bên ngoài đã lất phất bay hằng hà những bông tuyết lớn nhỏ. Chỉ một thoáng, màn trời nhung đen mờ ảo đã hóa thành bức tranh trắng xóa chẳng còn phân biệt trời đất.
Đây là trận tuyết lớn thứ 3 trong năm, tuy hai trận vừa rồi tuyết cũng rơi khá dày, nhưng so ra mà nói, lại chẳng thấm gì với trận đại tuyết này. Hoa tuyết phiêu đãng thi nhau rơi xuống, phô diễn đủ loại tư thế giữ không trung, nào uốn lượn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955676/quyen-3-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.