Edit: Boringrain
Diệp Khinh chau mày, đứa trẻ đó…
Nếu hắn nói cho Nguyệt Nhi biết, đứa trẻ trong bụng nữ tử kia là con của Giang Dĩ Bác, nàng ấy hẳn sẽ đau đớn vạn phần! Thêm nữa, chuyện xảy ra ở Độc cốc, lại do một tay hắn tạo thành. Dù ban đầu hắn không lường được chuyện này, nhưng kết quả cuối cùng lại khiến Giang Dĩ Bác và nữ tử kia gắn kết cùng nhau. Một khi Nguyệt Nhi biết được, nhất định sẽ trách cứ hắn…
Nhưng bảo hắn cứ giương mắt nhìn Giang Dĩ Bác hạnh phúc vui vẻ, còn Nguyệt Nhi lại thương tâm lệ tràn, hắn không làm được…
Tâm trí hắn vẫn rõ mồn một ngày đó nữ tử kia vô tình lãnh khốc ra sao, Giang Dĩ Bác lại đau đớn đến nhường nào…
Cũng được, Giang Dĩ Bác khiến Nguyệt Nhi chìm trong nỗi khổ tương tư, vậy hắn cũng nên gánh chịu nỗi dằn vặt đau đớn bị người mình yêu quay lưng vất bỏ…
“Ta không cam tâm, Diệp Khinh, ta thực sự không cam tâm!” Trầm Nguyệt Chi khôi phục vẻ lạnh lùng, đôi mắt hoang mang bỗng hóa băng hàn. Tròn 6 năm nàng ngậm đắng nuốt cay, cắn răng nỗ lực không ngừng, chỉ dựa vào một chấp niệm duy nhất, ấy là phá vỡ kỷ lục 11 năm của tổ tiên, sớm ngày luyện thành cầm công để được ở bên chàng.
Nàng sẽ không dễ dàng buông tay như vậy, nhất định không…
Diệp Khinh nhìn ánh mắt lạnh toát của Trầm Nguyệt Chi, lòng càng thêm phần kiên định…
……..
Lúc này, Thủy Băng Tuyền đang cầm một tờ bái thiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955670/quyen-3-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.