Edit: Boringrain
Thủy Băng Tuyền nhìn mấy trăm con người lại lặng im phăng phắc không một tiếng động bên dưới, khóe môi cong lên nụ cười tươi, ở cái thời đại ngay đến pháo cũng là của hiếm này, pháo hoa xuất hiện không biết sẽ đưa đến cuộc cách mạng lớn đến nhường nào đây?!
Bỗng lia mắt nhìn quanh nhưng nàng chẳng thấy bóng dáng bạch y của Trầm Nguyệt Chi đâu cả. Mắt phượng híp lại, người này đến đi im hơi lặng tiếng, rốt cuộc có mục đích gì? Vì sao nàng cứ ngờ ngợ y đến tìm mình?
“Trữ quận vương, chỗ này giao lại cho huynh, ta về phủ trước!” Ở nàng có thứ gì khiến y hứng thú ư?
“Được!” Trữ Hy trầm mặc, đáy mắt đượm buồn, chẳng hiểu sao thấy sự hòa hợp ăn ý giữa nàng và Giang Dĩ Bác, lòng hắn lại thấm đủ ngũ vị tạp trần đến vậy!
…….
Chủ viện Bắc Vương phủ.
Thủy Băng Tuyền tắm rửa thay y phục xong, nửa nằm trên giường, dõi mắt chăm chú nhìn Hương Hàn đang vội vội vàng vàng định bước ra ngoài.
“Hương Hàn.”
“Dạ, tiểu thư.” Hôm nay Hương Hàn mất hồn mất vía, tâm trí lơ đãng, chẳng ai không thấy.
Thủy Băng Tuyền thấy Hương Hàn thất thần như vậy, chỉ đành thở dài hỏi: “Bình thường Trầm Nguyệt Chi vẫn mang khăn che mặt ư?”
“Thiếu chủ…À, không, chỉ khi gặp khách thôi ạ!” Hương Hàn lí nhí trả lời.
“Y bình thường cũng lạnh lùng như vậy?” Nếu Hương Hàn từng thấy tướng mạo y, mà theo Hương Hàn nói, y là tiên nhân giữa chốn phàm trần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955666/quyen-3-chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.