Edit: Boringrain
…Mọi người trong sảnh lại được dịp bàn tán xôn xao, nói tiếc thì tiếc thế, chứ bảo họ tăng giá để áp đảo giá cũ thì… thật không biết có nên chăng?
“Còn ai có hứng thú đấu 5 mẫu đất ở Tây nhai không?” Trữ Hy lại hỏi lần hai.
~~~ Vẫn lặng im thin thít!
“Nếu vậy, 5 mẫu đất ấy xem như thành giá! Tiếp sau là hai mươi mẫu Đông nhai. Cách tính như cũ, nhưng giá có chút thay đổi, một trăm vạn lượng một mẫu, bắt đầu đi.” Dứt lời, đáp lại Trữ Hy chỉ là những tiếng xuýt xao hít khí lạnh từ bên dưới…
Cả đại đường rét căm như bị gió đông quét qua, một trăm vạn lượng ư? Tuy nói được sử dụng cùng miễn thuế mười năm, nhưng tính ngược tính xuôi vẫn cứ là cái giá trên trời! Nếu có thể mua đứt cũng không nói làm gì, đằng này Bắc vương phi đã luyện thành tinh rồi, không chịu bán chỉ cho thuê. Đất ở mặt sau thì bán đứt làm phủ xây nhà, còn cửa hàng trên đường cái, mười năm sau lại phải bỏ tiền ra thuê ư?
Vậy…nên hay chăng?
Các thương nhân ở đây người nào chẳng quỷ quyệt, gian xảo, đầu óc như chiếc bàn tính, lập tức phân định được mất!
Đa số đều tặc lưỡi rút lui!
Đôi con ngươi chớp động lưu chuyển, Thủy Băng Tuyền quét mắt lướt nhìn những vẻ mặt nhăn nhó chần chờ, ra chiều phân vân dữ dội lắm. Nàng nhếch môi cười nhạt, bọn họ muốn ngồi không hưởng lợi, lại tiếc chút vốn còm? Cho rằng trên đời có miếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955661/quyen-3-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.