Edit: Boringrain
Sao trước kia nàng không hề nhận thấy hóa ra Bắc Vương phủ lại quá yên tĩnh. Tuy rằng bình thường Thiên Hợp đều chỉ ở trong thư phòng… Nhưng dù sao, cũng sẽ không quạnh quẽ, lạnh lẽo đến thế… Chí ít là Thủy Băng Tuyền chưa từng thấy vậy!
Thiên Hợp đi rồi, mình nàng cô độc giữa Bắc Vương phủ ‘trống không’… Thân binh canh gác, nô bộc tỳ nữ hầu hạ chẳng dám lơ là. Cớ sao lòng nàng lại cô tịch đến nghẹn ngào?
“Thất tẩu.” thấy bóng dáng Thủy Băng Tuyền đơn bạc, đứng thất thần trên hành lang, Trữ Thiên Khang khẽ thấp giọng gọi.
“Bắc vương phủ thật tĩnh lặng!”
Thoáng chau mày rũ mi, hạ táng xong xuôi đã hai ngày… Suốt hai ngày nay, nhìn Thất tẩu âm trầm lặng lẽ khiến hắn phải quạnh lòng.
“Hoàng thượng cho gọi tẩu đến chính sảnh!” Trữ Thiên Khang trầm giọng nói.
Mắt thoáng sắc lạnh, mặt không biến sắc, nàng rảo bước tiến về đại sảnh.
Trữ Thiên Kỳ an vị nơi cao cao tại thượng, thấy Thủy Băng Tuyền bước vào thì ánh mắt lóe lên tinh quang.
“Chẳng hay hoàng thượng tìm thần phụ có việc gì?” Thủy Băng Tuyền lạnh nhạt nhìn kẻ ngồi ở địa vị chí tôn kia. Nếu hắn không đến, phải chăng Thiên Hợp của nàng vẫn còn vài ngày an vui? Món nợ hắn nợ nàng, cộng thêm món nợ của Thiên Hợp lần này, hắn phải trả thế nào đây?
“Bắc Vương phi, tuy chuyện Bắc vương gia qua đời khiến mọi người đều rất đau buồn, vương phi thương tâm cũng là chuyện dễ hiểu, cho nên hoàng thượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955631/quyen-3-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.