Edit: Boringrain
Bởi sự ra đi đột ngột của Trữ Thiên hợp, cả Bắc Vương phủ chìm trong sự ảm đạm đau thương. Thủy Băng Tuyền si ngốc, thờ thẫn, ôm chặt lấy thân thể dần lạnh cứng của hắn trong tay. Lòng nàng lúc này, tựa như rơi vào đầm băng vạn năm, tê tái nghẹn thở tưởng như sắp chết đến nơi nhưng mọi tri giác lại nhắc nhở nàng một cách đau đớn, nàng còn sống…
Trong không khí hỗn loạn và ảm đảm ấy, chẳng ai rảnh rỗi chú ý đến một bóng dáng ẩn mình trong góc tối, bóng dáng run rẩy…
Ngay từ đầu, Phong Cô Tình đã đứng đó, lẳng lặng ngắm nhìn từng cử chỉ của nàng, một ánh mắt tương giao thấm đượm tình nồng, một nụ cười tuyệt luân, giọt nước mắt đau thương, sự ôn nhu đến nghẹn ngào, và cả tiếng ca buồn vì một người nào đó…
‘Đường này có chàng, dù đau khổ em vẫn cam lòng, …’
Lồng ngực hắn bỗng nhói đau khiến thắt lưng co quắp… Phong Cô Tình cúi gập người, há miệng mà thở. Tại sao? Tại sao tim hắn lại đau đến thế? Phải chăng vì tình nồng ý mật của nàng cùng một tên đàn ông khác? Hay bởi những đớn đau nàng nén chịu trong lòng?
Mòn mỏi chờ mong từng ngày hội ngộ, cuối cùng, thứ hắn chờ lại là tình cảnh này sao! Với hắn, nàng còn lại gì? Là phẫn nộ hay thù hận đây?
Thiên hạ này chẳng có tin tức gì Vô Tình các không tra ra được, dù là thân thế hay chuyện Trữ Thiên Hợp bị trúng độc cũng không ngoại lệ…
Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955629/quyen-2-chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.