Edit: Boringrain
Hương Hàn nhìn Thủy Băng Tuyền im lặng hồi lâu, nghĩ một chút, vẫn không kìm được liền lên tiếng: “Tiểu thư, ván cờ kia Hương Hàn xem không hiểu.” Thế cờ hỗn độn, nàng thật sự nhìn không ra huyền cơ trong đó!
Thủy Băng Tuyền thong thả dựa ra phía sau: “Ngươi biết chơi cờ à?” biểu hiện của Hương Hàn như vậy càng ngày càng làm cho nàng có chút hiếu kỳ về xuất thân của nàng ấy, nhưng mà vẫn chưa tới lúc cần thiết, nếu nàng ấy không muốn nói, nàng cũng sẽ không hỏi. Có điều, nếu nàng ấy đã hỏi như vậy hẳn là biết chơi cờ.
Hương Hàn hơi giật mình, cúi đầu thừa nhận: “Có biết một chút, nhưng không tinh thông.” Nàng chưa từng học đánh cờ…
“Biết là được rồi.” Thủy Băng Tuyền cũng nhàn nhạt nói.
Mẹ nàng từng nhận xét nàng đối với bất kỳ chuyện gì đều chỉ có ba phần hứng thú, thậm chí gặp thứ cảm thứ hứng thú, cũng chỉ học qua loa rồi thôi, đó là tật xấu đánh chết cũng không chừa. Nhưng nàng không cho là đúng, có một số thứ không cần quá tinh thông, chỉ cần có thể lý giải, hiểu biết chút ít là được.
Chỉ riêng chơi cờ là vượt qua dự tính của nàng, Nàng đam mê chơi cờ bởi vì… trong cờ có rất nhiều sách lược, mưu kế, hơn nữa biến hóa không lường, khiến nàng phải chăm chú nghiên cứu.
Bên trong Đệ Nhị lâu, ván cờ nàng bày ra chính là ván cờ mà nàng đã tự mình tỉ mỉ nghiên cứu ra. Không có thắng thua, có chỉ là quá trình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955513/quyen-1-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.