Edit: Boringrain
“Điền chưởng quầy?” Giang Dĩ Bác nét mặt căng thẳng, giọng điệu xiết chặt.
Trữ Hy nhanh chóng nhìn thoáng qua Điền chưởng quầy cùng bọn hạ nhân trong đại sảnh, lại nhìn qua hai gã người hầu vẫn đứng bên người hắn, trong mắt ánh lên một tia dị sắc. Bọn họ nhìn qua có vẻ rất tốt, rất bình thường, nhưng trong mắt lại có một tia dại ra.
“Không hay rồi, chúng ta đều quá mức tập trung, quên mất trong sương phòng trên lầu hai còn có người, xem ra có kẻ thừa lúc chúng ta chú ý vào ván cờ trên bàn, đã thổi vào phòng một loại dược cực kỳ hiếm thấy, không mùi không vị, làm chúng ta bị phân tâm. Dù thời gian cực kỳ ngắn nhưng cả ta và ngươi đều không hề phát hiện ra, hắn lại thừa lúc lấy đi bức họa, đủ thấy người này võ công có thể trên chúng ta một bậc.” Trữ Hy mặt đanh lại, hướng về Giang Dĩ Bác nói. Trong số những người ở đây, Giang Dĩ Bác là có võ công cao nhất, thứ nhì là hắn, Trương Quang Duệ cùng Trữ Thiên Kỳ võ công chỉ đủ để phòng thân, nhưng ngay cả Dĩ Bác cũng không phát giác ra thì chỉ có thể giả thuyết như vậy?
“Kẻ nào dám làm càn như vậy?” Trữ Thiên Kỳ trong lòng cực kỳ tức giận. Võ công của hắn quả thực không phải cao lắm, nhưng mà cũng không hề thấp! Người bình thường không thể ở chỗ nhiều người như vậy, lấy đi bức tranh, ngoại trừ như Trữ Hy nói, hắn cũng không nghĩ ra khả năng nào khác.
Giang Dĩ Bác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/manh-phi-dai-ga/1955511/quyen-1-chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.