Thước Nhạc tin tưởng có hình mà cậu cung cấp, người nọ nhất định chạy không thoát, Cục Đặc vụ nếu chỉ chút chuyện này mà cũng không làm được thì có thể về vườn luôn đi. Chuyện của cậu lúc trước sẽ được Cục Đặc vụ xử lý như vụ án bình thường, sẽ không để nhiều người biết, cậu rất yên tâm.
Cậu vẫn nghĩ xem rốt cuộc ai lại dùng cách thức này để đối phó cậu, cậu với Khúc Phàm không có kẻ thù, thiếu gia họ Đàm trước kia cũng coi như một tên, nhưng chuyện của hắn ta đã được Lý Minh Đạt xử lý xong xuôi hết, hiện tại hẳn không còn năng lực để làm chuyện này. Ngoài ra, cậu thật không ngờ tới ai lại có thể làm ra chuyện như vậy nữa. Khả năng lớn nhất là có người trong căn cứ tiết lộ thân phận của cậu ra ngoài, nói vậy cậu cần cẩn thận hơn. Có điều, lạ là sát thủ kia không phải dị năng giả.
Dù nói sao, tính cảnh giác của cậu có chút thấp, vốn chưa từng lo nghĩ gì, cậu cũng không cố gắng tu hành, tuy rằng hôm nay tránh được viên đạn, nhưng thực tế cũng rất khốn đốn. Đương nhiên, với thực lực của cậu không cần quá mức chú ý những chuyện này, nhưng ba mẹ cùng đám nhỏ trong nhà lại không như vậy, cần tăng mạnh bảo vệ họ.
“Sư phụ…” vừa vào sân, Vương Dũng liền bước tới từ phía sau.
“Sao vậy?”
“Sư phụ, xe đi theo chúng ta còn chưa rời đi, đang đỗ ngay đầu ngõ. Có nên nói với họ vài tiếng không?”
Thước Nhạc lắc đầu, “Không cần xen vào, mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mang-theo-khong-gian-di-tu-hanh/757215/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.