Chương trước
Chương sau
Chu Khải dùng chân móc một chiếc ghế dựa tới gần cửa sổ sát đất ngồi xuống, sau đó ôm lấy Ôn Mạn, để cô xoay tròn một vòng, biến thành mặt hai người cùng đối diện với cửa kính trong suốt. Cơ thể không mảnh vải che thân đột nhiên bại lộ dưới tầm mắt của mọi người, Ôn Mạn bị kích thích, bím nhỏ co chặt trong nháy mắt.

“Không cần a a.... Không thể... Bị nhìn thấy hết rồi...” Cô vừa kháng cự vừa dâm đãng rên, lồn nhỏ lại ức chế không được phun ra càng nhiều dâm thuỷ.

“Rõ ràng cái lồn của con đĩ dâm loàn em thích được nhiều người nhìn mà, đầṳ vú cũng thế này.” Chu Khải banh rộng háng của cô rồi đặt cô ngồi lên đùi mình, để cái lồn nhỏ vừa dâm vừa hoàn mỹ đang được anh chơi đến đỏ rực phô bày ra triệt để.

“A..A.AA.... Không cần.... A Khải .... Sâu quá....hu hu hu…” Ôn Mạn vừa sướng vì khoái cảm lại vừa sợ hãi. Cô có cảm giác có người đang nhìn qua đây. Cây hàng dưới thân lại từng chút từng chút đâm vào lồn cô, cắm sâu tới mức làm cô sướng tê rần cả người, hai chân co quắp căng chặt, thét chói tai vì bị đẩy lên cao trào.

Ôn Mạn bị anh chơi tới hỏng mất, khóc thành tiếng. Tuy rằng như thế này rất kích thích nhưng nếu để người ta nhìn thấy mình trong hoàn cảnh này, cô không thể nào chấp nhận được.

“Đừng khóc, Mạn Mạn, ngoan.” Gậy thịt Chu Khải vẫn còn cứng rắn, anh dịu dàng xoa bóp ngực cô, cúi đầu hôn lên cổ cổ, để lại từng ấn ký đỏ thẫm mập mờ trên đó: “Đây là kính thủy tinh một chiều, bọn họ không nhìn thấy em đâu.”

Căn phòng này lúc chiều anh vào ở đã phát hiện ra, cửa thủy tinh sát đất là kính một chiều, bên trong có thể nhìn rõ cảnh tượng bên ngoài nhưng bên ngoài lại không nhìn được vào trong.

“Hu…hu…hu… anh phải nói sớm cho em một chút chứ… ư.ư..a..a.. đừng động nữa… ha…a… sao anh còn…sao anh vẫn còn… cứng vậy….” Ôn Mạn khóc lóc muốn xoay người lại đánh anh. Kết quả gậy thịt trong lỗ nhỏ bị cô vặn xoắn nên càng đâm mạnh vào, eo cô mềm nhũn giống như không còn là của mình nữa.

“Hửm? Không thích à? Chồng có thể chơi lâu như vậy đấy.” Chu Khải cười đứng dậy, ấn cô lên cửa sổ sát đất trước mặt, cây hàng không hề lưu tình chọc vào rút ra như vũ bão. Lỗ nhỏ vừa mới lên cao trào, chỉ cần chạm nhẹ một chút cũng kéo theo từng trận tê dại, anh cắm rút mạnh mẽ như thế Ôn Mạn sao chịu cho thấu, muốn chạy trốn.

“Cục cưng à, em muốn đi đâu?” Chu Khải đè eo cô lại, dịu dàng kéo ngược cô về, cu anh như trừng phạt mà cắm phập vào: “Con đĩ nhỏ dâm đãng này, anh có cho em chạy đâu.”

Ôn Mạn khóc lóc rên rỉ không ngừng, suốt một đêm cô bị Chu Khải dùng đủ mọi tư thế chơi cho sướng đến muốn ngất đi. Mỗi ngóc ngách trong căn phòng này đều có dấu vết dâm dịch của cô để lại. Mà cu của Chu Khải trước sau vẫn cứng rắn hung hăng đụ cô không ngừng, dường như muốn bù đắp lại thiếu vắng suốt ba năm nay, đòi lại cho bằng hết.

Cuối cùng, Ôn Mạn bị anh đụ tới hôn mê bất tỉnh. Lúc tỉnh lại chỉ cảm thấy cơ thể mình đang được vùi vào một nơi thật mềm mại. Bên tai còn có tiếng nước dập dềnh. Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra. Ôn Mạn thấy mình đang ngâm trong bồn tắm, cô đang ngồi trong lồng ngực Chu Khải.

“Tỉnh rồi?” Chu Khải yêu hương hôn lên môi cô, thân dưới vẫn cứng ngắc không chút lưu tình thọc vào rút ra, dâm dịch hòa cùng nước trong trong bồn tắm.

“Ư…a… Chu Khải… anh không phải người….ư..a..ư..” Ôn Mạn thét chói tai, lại lên cao trào lên nữa. Mà Chu Khải bị cô kẹp chặt cũng buông vũ khí đầu hàng. Hai người cùng lên đỉnh vu sơn.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.