Giữa hạ, thời tiết oi bức.
Hoa Thanh Cung được xây dựng ở sơn âm của Tây Tú Lĩnh, nên mát mẻ hơn thành Trường An rất nhiều.
(sơn âm: là vùng đất nằm ở phía Bắc của ngọn núi)
Dương Ngọc Dao kiếp trước có lẽ thực sự là một con xà tinh, vô cùng sợ nóng, phải đợi đến khi về tới biệt nghiệp ở Ly Sơn, nàng mới rốt cuộc từ trong trạng thái héo rũ vì nóng mà tỉnh táo lại được.
Nàng mời một đám tiểu nương tử đến biệt nghiệp của mình vui đùa, ai nấy y phục mát mẻ, không cho phép bất kỳ nam nhân nào tới gần, ngay cả Tiết Bạch cũng không ngoại lệ.
Lý Đằng Không vốn tưởng rằng đến Ly Sơn sẽ có thêm cơ hội ở chung với Tiết Bạch, nào ngờ lại rơi vào cục diện thế này, lúc cất hành lý cứ lưu luyến ngoái đầu nhìn hắn, bên tai lại vang lên tiếng thúc giục của Dương Ngọc Dao.
"Đừng để ý tên nam nhân thối tha này, chúng ta tự mình đánh bài đánh cờ... Ngươi mặc bộ băng tiêu này đi, nhất định là đẹp lắm."
Tiết Bạch bị chặn ở ngoài cửa, đưa mắt nhìn sang, liền thấy bộ băng tiêu trên tay Dương Ngọc Dao trong suốt như băng, khiết bạch như tuyết, mặc lên người hẳn là vô cùng đẹp mắt.
Bắt gặp ánh mắt của hắn, Dương Ngọc Dao chớp chớp mắt, ném lại một cái nhìn đầy trêu chọc, nàng cố tình muốn khiến Tiết Bạch phải ấm ức.
Đắm mình trong cảnh hoạt sắc sinh hương của Đại Đường thịnh thế này, thật khiến người ta chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5289687/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.