Giữa lúc triều đường đang chìm trong cảnh mù mịt chướng khí này, việc Vương Trung Tự trở về Trường An quả thực đã khiến Tiết Bạch yên tâm hơn phần nào.
Tuy nhiên, nếu so sánh thì khi Tiên Vu Trọng Thông hồi triều, được Tam phẩm đại giám Nội Thị Tỉnh, Phiêu Kỵ đại tướng quân Viên Tư Nghệ ra khỏi thành nghênh đón; còn người đón Vương Trung Tự lại chỉ có Ngũ phẩm Trung thư xá nhân Tiết Bạch, phô trương kém hơn rất nhiều.
Ngược lại là Nguyên Tái, sau khi nương nhờ Dương Quốc Trung thì quan vận hanh thông, vừa được bổ nhiệm làm Tòng ngũ phẩm Đông Đô lưu thủ phán quan, rất nhanh sẽ phải đến Lạc Dương nhậm chức. Đúng lúc hôm nay chưa lên đường, hắn bèn đưa thê tử Vương Uẩn Tú cùng Tiết Bạch ra khỏi thành.
Trên đường đi, Nguyên Tái không bàn việc công, chỉ hỏi thăm chút chuyện tư của Tiết Bạch.
"Nghe nói Tiết lang sắp nạp thiếp rồi?"
"Hửm?"
Tiết Bạch nghe vậy thì lấy làm lạ, đáp: "Ta còn chưa biết việc này, Công Phụ huynh nghe được từ đâu thế?"
Nguyên Tái nói: "Thành Trường An đã đồn ầm lên rồi, bọn họ đem sự tích ngươi giải cứu nữ nhi của Ca Nô thêu dệt thành chuyện kể, nói hai người các ngươi là hữu tình nhân chung thành quyến thuộc."
(Hữu tình nhân chung thành quyến thuộc: Người yêu nhau cuối cùng cũng đến được với nhau.)
"Hữu tình nhân chung thành quyến thuộc thì ta cũng muốn, nhưng nạp thiếp thì chưa kịp lên kế hoạch." Tiết Bạch dạo này quả thực rất bận, ngày nào cũng ở Trung Thư Môn Hạ Tỉnh nghĩ cách đứng vững
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5289686/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.