Tháng Năm ở Trường An, tiết trời dần oi bức, nhưng Long Trì tại Hưng Khánh Cung lại vô cùng mát mẻ.
Dương Ngọc Hoàn lên lầu các gần đình Trầm Hương, có thể nhìn thấy bên bờ Long Trì đang xây dựng một khu vui chơi mới, sắp sửa hoàn thành.
Đó là mật thất thứ hai mà Dương Quốc Trung thiết kế cho Thánh nhân, được bố trí dựa trên những câu chuyện chí quái, kể về thời Loạn Vĩnh Gia, có một nữ tử tên là Bành Nga, vì trốn tránh loạn tặc mà chạy vào núi, gặp vô số yêu ma quỷ quái, để Thánh nhân có thể đi tìm Bành Nga.
Lý Long Cơ rất mong đợi chuyện này, Dương Ngọc Hoàn lại không cho là vậy, cảm thấy thứ Dương Quốc Trung làm ra giống như là để dâng mỹ nữ cho Thánh nhân hơn. Với nàng mà nói, thứ có thể chơi được còn kém xa cái mà Tiết Bạch bố trí lúc đầu.
Nhắc đến Tiết Bạch, hắn về Trường An cũng đã một tháng rồi, nhưng lại chẳng đến bái kiến nàng, hai người chỉ nhìn thấy nhau từ xa một lần trên đầu thành Chu Tước môn.
Đang lúc nghĩ đến hắn, bên kia Trương Vân Dung đã trở lại, đến bên cạnh Dương Ngọc Hoàn bẩm báo một câu.
"Quý phi, Thánh nhân phải đến muộn một chút, hiện giờ vẫn còn ở lầu Cần Chính, khi nô tỳ qua đó Thánh nhân đang xử lý tấu thư vạch tội Tiết lang."
"Hắn lại phạm chuyện gì rồi? Mới về được mấy ngày chứ." Dương Ngọc Hoàn tựa hồ cảm thấy buồn cười, "Kẻ nào lại vạch tội hắn?"
"Nghe đâu là một kẻ tên Dương Tề Tuyên, vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5277642/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.