Ngoại ô thành Trường An, ánh trăng soi rọi xuống một nấm mồ đất nhỏ nơi hoang dã, lờ mờ có thể nhìn thấy trên tấm bài gỗ phía trước viết mấy chữ bằng máu: "Tiên phụ Lý công Lâm Phủ chi mộ".
Quỳ trước mộ, Lý Tụ quay đầu lại, nghe thấy tiếng chó sủa vọng lại từ xa, ý nghĩ đầu tiên nảy ra là có cỗ mộc quan chắc cũng không đến nỗi để chó hoang đào xác a gia lên. Nhưng chó hoang không đào, còn người khác thì sao? Y bèn đứng dậy bước tới, nhổ tấm bài gỗ kia lên, dùng dao găm cạo sạch chữ viết trên mặt đó đi, sau đó, viết lại bốn chữ "Tiên phụ chi mộ".
Từng là Thượng trụ quốc, Tấn Quốc công, Thái úy, Trung thư lệnh dưới một người, trên vạn người, đến cuối cùng những gì có thể lưu lại chỉ là bốn chữ này, nơi chiếm giữ chẳng qua cũng chỉ là một nắm hoàng thổ.
Làm xong những việc này, Lý Tụ mới phát hiện hai tên nha dịch mấy ngày nay vẫn luôn đi theo mình không biết đã đi đâu, có lẽ là trốn việc, ngủ lại ở dịch trạm phía Bắc rồi chăng? Đây là một cơ hội tốt để trốn đi nơi khác, mai danh ẩn tích, như vậy có thể không cần bị lưu đày đến Chấn Châu nữa, giữ được một cái mạng.
Y nhìn về hướng thành Trường An ở phía Bắc một cái, dưới sự thúc đẩy của dục vọng cầu sinh, y cất bước đi về phía Đông, bàn chân đạp lên lá khô trên mặt đất, vang lên tiếng sột soạt.
Bỗng nhiên, Lý Tụ dừng bước, bởi trong đầu chợt hiện lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5277641/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.