Cung thành, Hữu Giám môn vệ.
Ngô Hoài Thực trở về, cho tả hữu lui ra, đặt cái hộp gỗ lên trác án, mở ra, từ trong đó lấy ra một cái chặn giấy bằng đồng mà ngắm nghía. (đồng trấn chỉ: 铜镇纸)
Vật này có hơi cũ, có lẽ vì bị cất kỹ trong kho phủ, nên hơi ngả màu xanh đồng. Nhìn thoáng qua, sẽ tưởng rằng có một con rồng cuộn mình bên trên, nhìn kỹ mới nhận ra nó không có sừng.
Ngô Hoài Thực dựng đứng cái chặn giấy trước mắt, nheo một mắt lại, cảm thấy nó hơi bị cong, bèn thử bẻ lại, nhưng không bẻ nổi.
Đồng vốn mềm, cái chặn giấy bằng đồng này có lẽ đã được pha thêm một ít thiếc, chì.
"Nhữ Dương Vương tìm cái này để làm gì?"
Đang nghĩ ngợi, có tiểu hoạn quan vội chạy tới.
Ngô Hoài Thực không đợi hắn tiến lên, cất cái chặn giấy bằng đồng vào lại trong hộp, kẹp dưới nách, nói: "Đi thôi."
Vừa đi, y vừa suy nghĩ xem nên dùng lời lẽ thế nào, làm sao để đem chuyện Tiết Bạch đang tra xét nguyên nhân cái chết của Nhữ Dương Vương, nói cho Cao tướng quân biết mà không để lại dấu vết.
Y biết Cao Lực Sĩ thường hay thiên vị Tiết Bạch, nhưng lần này Tiết Bạch đúng là đã xen vào chuyện không đâu, xen vào chuyện của Nội thị tỉnh, hơn nữa, một đứa con nuôi của nghịch thần lại cứ dính vào chuyện của tông thất, rõ ràng là lòng dạ khó lường, Cao tướng quân ắt phải hiểu rõ.
"A gia." Tiểu hoạn quan cung kính cười xun xoe nói: "Nô tài đã bẩm qua, nhưng Cao tướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5246865/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.