Trên bài vị ghi "Đại đường thái tử thái sư Nhữ Dương quận vương chi linh vị", nét chữ hùng kiện, nhưng giữa các nét lại hiện lên vẻ bi thương, do danh gia thư họa đương thời là Chử Đình Hối viết.
Tiết Bạch vẻ mặt trang nghiêm, tay cầm ba nén hương, cắm vào trong lư hương, lặng lẽ quan sát xung quanh một lượt, chỉ thấy khách khứa trong linh đường đều đang khóc than thảm thiết.
Đỗ Phủ đổ một bầu rượu đục xuống đất, lẩm bẩm: "Nhữ Dương nhường ngôi đế tử, mày mắt thật thiên nhân. Râu quai nón tựa Thái Tông, sắc soi xuân ngoài cõi..."
Y đau lòng vì bạn cũ qua đời, bất giác cất lên lời thơ.
Nhớ lại năm xưa khi y còn ở dưới trướng Nhữ Dương Vương, cùng Hạ Tri Chương đối ẩm, thấm thoát đã bao năm trôi qua, "bát tiên mê tửu" nay chỉ còn lại vài người.
Tiết Bạch nghe thơ, lòng thầm nghĩ Lý Tấn rõ ràng dung mạo xinh đẹp, da tóc sáng mịn, từ khi nào lại "râu quai nón tựa Thái Tông"? Hay là, Lý Tấn trong mắt của người bạn thân Đỗ Phủ, không giống với người thường? Dâng hương xong, hắn quay người đi về phía hậu đình của Nhữ Dương Vương phủ, trên đường nếu có ai cản trở, hắn liền lấy ra văn thư của Hữu tướng phủ.
"Hữu tướng lệnh cho ta giám sát Lễ viện lo liệu tang lễ cho Nhữ Dương Vương, Nhữ Dương Vương qua đời ở đâu? Ta đi xem thử."
"Ở Tích Hoa viện, bên này..."
Đi trên lối nhỏ, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng chuông leng keng, thì ra trên ngọn cây cảnh trong sân đều treo chuông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5246864/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.