Lý Đằng Không được Tiết Bạch ôm lăn mấy vòng trên nền đá, chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân đau ê ẩm.
Nàng hoàn hồn, nhìn thấy y phục trên lưng Tiết Bạch đã bị cháy một mảng lớn, viền lụa còn vương tro tàn.
“Ngươi không sao chứ?”
“Đi.”
Tiết Bạch chẳng màng đến chuyện khác, sau khi đứng dậy liền đỡ nàng dậy, lao về phía trước.
Hai bên đều là vách núi cheo leo, chỉ có một con đường lát đá nối liền những bậc thang dẫn lên Tế Thiên Đài. Tế Thiên Đài vẫn chưa được xây xong, phía sau những bậc đá còn có một thông đạo, hai người chen vào, liền thấy được không gian bên trong Tế Thiên Đài.
Từng cây cột gỗ khổng lồ sừng sững đứng, phần nóc vẫn chưa được lợp kín, ngẩng đầu nhìn lên, có thể thấy một vầng trăng sáng, cùng với nửa bầu trời rực lửa.
Đây chính là nơi Tiết Bạch muốn chôn hỏa dược, lúc này hắn lại không màng đến việc xem xét, dắt Lý Đằng Không trốn vào trong khe hở giữa các khối đá, chen chúc trong bóng tối sâu nhất.
Cả hai đều thở hổn hển, bọn họ cố gắng điều chỉnh lại hơi thở.
“Là An Lộc Sơn phóng hỏa sao?” Lý Đằng Không nhỏ giọng hỏi, “Hắn muốn giết ngươi?”
Vừa rồi, Tiết Bạch đã dùng thân mình bảo vệ nàng lao ra khỏi biển lửa, bây giờ đến lượt nàng muốn bảo vệ hắn.
Nếu có người truy sát đến, nàng sẽ chứng minh cho bọn họ thấy nàng là nữ nhi của đương triều hữu tướng, không cho phép bọn họ động thủ.
“Không biết, chúng ta cứ trốn trước đã.”
Bọn họ vừa sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5241767/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.