Mùng hai tháng hai, rồng ngẩng đầu.
Thánh chỉ phong thiện Tây Nhạc của Thánh nhân đã truyền khắp thiên hạ, cách lễ phong thiện vào tháng mười một còn chín tháng nữa.
Trên đỉnh Hoa Sơn, Tây Nhạc Từ đã sắp xây xong, đang trong giai đoạn lợp rui gỗ. Thời hạn tuy gấp gáp, nhưng không ai dám qua loa đại khái, những người thợ mộc vẫn đang tỉ mỉ điêu khắc những hoa văn trên khung cửa sổ.
Tế Thiên Đài thì tương đối khó xây hơn, việc vận chuyển đá lên con đường hiểm trở của Hoa Sơn là một công việc vô cùng tốn sức.
Tiết Bạch đã tận mắt quan sát quá trình xây dựng, cho rằng bên trong Tế Thiên Đài dù có rỗng ruột cũng không ảnh hưởng gì, vừa có thể tiết kiệm không ít nguyên vật liệu, lại còn có thể đẩy nhanh tiến độ.
Khi mới đến Hoa Sơn, việc đầu tiên hắn chuẩn bị là cài cắm người, tiếp theo phải đi dò la, tiếp cận vị Lăng đài thừa chủ trì việc này, nhưng sau khi tiếp cận rồi làm thế nào để y thâu công giảm liệu đây? (thâu công giảm liệu: ăn bớt công đoạn, cắt xén vật liệu)
Phải làm chậm tiến độ thi công.
Khiến cho Tế Thiên Đài không kịp hoàn thành đúng hạn, Lăng đài thừa ắt sẽ hoảng loạn, lúc đó mới có khả năng bị thuyết phục, và một khi y đã thâu công giảm liệu, Tiết Bạch liền có thể nắm được thóp, rồi từng bước khống chế y.
Tư duy đã định, chính là tìm cơ hội.
Hôm đó, sau cơn mưa trời lại tạnh, Tiết Bạch cùng Lý Bạch du ngoạn Hoa Sơn.
“Năm xưa ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5229608/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.