Tháng chạp lạnh giá, ngày ngắn đêm dài, ngủ nhiều nên ngày tháng trôi qua đặc biệt nhanh, thoáng chốc, ngày Nguyên Đán đã qua, bước sang năm Thiên Bảo thứ chín.
Đây là năm Canh Dần, Thánh nhân đã tại vị ba mươi tám năm, Lý Lâm Phủ đã làm Tể tướng gần mười sáu năm, Đại Đường thịnh vượng, vạn quốc triều bái.
Dịp năm mới, thành Trường An vẫn có lệnh giới nghiêm, vì vậy người đương thời quan tâm hơn đến tết Nguyên Tiêu, đến lúc đó mới không có giới nghiêm, cả thành Trường An được thắp đèn đuốc sáng rực, tưng bừng suốt cả đêm.
Năm Thiên Bảo thứ chín, mùng hai.
Quắc Quốc phu nhân phủ.
Ánh nắng mùa đông xuyên qua cửa sổ giấy, mặt trời đã lên cao.
Dương Ngọc Dao tỉnh dậy trong chăn ấm nệm êm, cảm nhận được hơi ấm nóng hổi từ làn da Tiết Bạch đang áp sát vào mình, đưa tay sờ thử, cơ bắp trên lưng hắn vừa rắn chắc lại vừa đàn hồi.
"Trên người nam nhân đúng là dương khí thịnh hơn."
"Ừm?"
"Ta ngủ một mình, lúc tỉnh dậy tay chân đều lạnh cóng."
Tiết Bạch lẩm bẩm: "Chẳng phải đều ngủ cùng Minh Châu sao?"
"Nàng ấy tay chân cũng lạnh cóng."
"Các ngươi nên uống nhiều nước ấm, dùng ngải thảo ngâm chân."
Dương Ngọc Dao có chút vui mừng, cảm thấy Tiết Bạch thật sự quan tâm mình, nhưng nàng vẫn phải răn đe hắn.
"Hôm qua ta chơi bài với tỷ muội nhà họ Đỗ, thua hơn sáu trăm quan, phải rồi, sắc mặt các nàng không tệ, ngươi có phải đã tốn nhiều sức lắm không?"
"Khí huyết của ngươi mới tốt." Tiết Bạch không thèm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5219739/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.