Khai Minh Phường.
Tào Bất Già cầm một tờ phi tiền soi dưới ánh mặt trời.
Nàng từng nghe qua thứ này, nhưng đây là lần đầu tiên được thấy, ngược lại Ca Thư Hàn mới về Trường An không mấy ngày đã cho nàng mấy tờ.
"Chớ để lão vô lại này lừa mất trạch viện của ta."
Trong lòng lẩm bẩm, nàng định đến Phong Hối Hành để đổi hết số phi tiền này thành vàng bạc, hoặc mua vài món đồ quý, tìm một cái hũ đựng rồi chôn xuống đất.
Bởi vì a gia của nàng từng nói, phúc họa vô môn, nào ai biết ngày nào đại nạn sẽ ập xuống đầu, mua nhà sắm đất cũng không cần thiết, giữ lại chút vốn liếng để đảm bảo cho những ngày tháng sau này mới là chính sự.
Chuyện này nàng ngay cả đệ đệ cũng không nói, giấu tờ phi tiền trong người rồi ra khỏi nhà, đang khóa cửa, bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa.
Quay đầu nhìn lại, phía con hẻm nhỏ, Tiết Bạch dắt ngựa đi tới, vừa đi vừa như còn đang suy tính chuyện gì đó.
Nàng lập tức cảnh giác, lo rằng chuyện mình có tiền sẽ bị Tiết Bạch biết được.
"Ngươi lại đến làm gì?"
"Ca Thư tướng quân có ở đây không?"
"Hắn không có ở đây."
Tào Bất Già kiệm lời như vàng, nói xong quay người bỏ đi.
Thấy cảnh này, Tiết Bạch không thể không thừa nhận Ca Thư Hàn rất biết chọn nữ nhân. Tào Bất Già tuy đanh đá, tham tài, bản tính khó ưa, thậm chí là một tiểu đầu lĩnh vô lại ở thành Trường An, nhưng lại là người hiếm hoi có thể không để vị thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-duong-hoa-thai/5219738/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.