Thấy Nguyên Lễ không nói lời nào, lại có thêm mấy vị trưởng lão lên tiếng khuyên nhủ: "Hảo hán không ăn thiệt trước mắt, chúng ta còn phải đối phó với đám người Trần Bính kia, thực sự không cần thiết phải tiêu hao chiến lực vô ích."
Thấy phần lớn trưởng lão đều đã lên tiếng, Nguyên Lễ cũng không tiện nhất quyết làm theo ý mình, bèn gật đầu một cái, tóm lấy Sài Diễm, vung một chưởng giữa không trung đánh lật lò luyện đan của hắn.
Đan lô nổ tung, vô số dược dịch bắn tung tóe ra ngoài, đám yêu thú Song Đầu Thử thấy vậy liền điên cuồng gặm nhấm.
"Lò luyện đan của ta!" Sài Diễm kinh hãi thốt lên.
Mạc Thương trưởng lão nghe vậy, ném ra mấy tấm Thánh cấp phù lục, tạm thời đánh lui Song Đầu Thử, lúc này mới cướp được lò luyện đan của Sài Diễm ra ngoài.
Nhóm người Nguyên Lễ mang theo Sài Diễm chạy tiếp mấy trăm dặm đường, mới tìm được một nơi tương đối kín đáo để dừng lại.
"Uông Lê trưởng lão, phiền ngài bố trí thêm một ít trận pháp ở phụ cận. Đừng để đến lúc chưa luyện xong đan, lại không biết từ đâu chui ra một ổ yêu thú nữa." Nguyên Lễ nhấn mạnh hai chữ "phiền ngài" cực nặng.
Uông Lê biết Nguyên Lễ đang ôm oán khí trong lòng, cũng tự trách bản thân cân nhắc không chu toàn, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Đợi đến khi Uông Lê bố trí xong trận pháp, Nguyên Lễ lạnh lùng nói với Sài Diễm: "Sài đan sư, còn không mau động thủ."
"Vừa rồi lò đan dược kia đã tiêu hao không ít linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276672/chuong-503.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.