Nhạc Mộng Lăng cau mày, nhìn về phía nữ tu Miêu Yêu tộc kia nói: "Làm sao có thể, Miêu Yêu tộc vốn là thượng cổ yêu thú, huyết mạch cao quý. Là do thân phận ta thấp kém, không xứng làm tộc nhân của các người."
Lời này của Nhạc Mộng Lăng nói ra có chút khiêm tốn quá mức rồi. Có thể lấy huyết mạch bản thân đồng thời trấn áp nhiều Hắc Đầu Lang Thú cùng đẳng cấp như vậy, độ thuần khiết của huyết mạch tuyệt đối không thấp.
Dù là Miêu Thanh Thanh, người có độ thuần huyết cao nhất Miêu Yêu tộc, e rằng cũng chưa chắc làm được điều này.
Nhưng mấy lời này của Nhạc Mộng Lăng không nghi ngờ gì đã đắc tội toàn bộ Miêu Yêu tộc bọn họ.
"Ngươi, ngươi quá đáng rồi! Hôm nay nếu ta không giáo huấn ngươi, ta sẽ không tên là Miêu Lập Lập." Nữ yêu kia vừa nói, vừa lao về phía Nhạc Mộng Lăng.
Nhạc Mộng Lăng vốn dĩ linh lực đã tiêu hao quá độ, khó khăn lắm mới khôi phục được một chút, sao có thể là đối thủ của Miêu Lập Lập.
Đang lúc Nhạc Mộng Lăng do dự có nên ném cho nàng ta mấy tấm phù lục hay không, thì Dương Nam ở bên cạnh đã xông tới, đối chưởng với Miêu Lập Lập.
Tu vi hai người tương đương, lại kiêng dè hoàn cảnh xung quanh nên đối mặt không lâu liền cùng lui ra.
"A Nam, ngươi không sao chứ?" Nhạc Mộng Lăng vội vàng tiến lên kiểm tra tình hình của Dương Nam.
Dương Nam xua tay tỏ ý mình không sao. Hắn quay đầu nhìn Miêu Lập Lập, sắc mặt có chút âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/man-cap-dai-lao-trong-sinh-hau/5276671/chuong-502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.