Phó Mặc nhìn cô với vẻ trìu mến dịu dàng, càng như thế Thiên Ý càng thêm sợ, thà hắn cứ nổi giận cứ quát mắng cô còn dễ chịu hơn, đằng này hắn không nói gì cứ nhìn cô rồi cười.
“Tôi và Hữu Danh đã…”
Chưa đợi cô nói hết câu Phó Mặc đột nhiên quăng điện thoại Thiên Ý về phía bức tường, va đập quá mạnh khiến chiếc điện thoại vỡ thành hai mảnh.
Đó là món quà mà ba đã tặng Thiên Ý mừng ngày cô tốt nghiệp, hơn cả giá trị vật chất chính là tinh thần, vậy mà lại bị Phó Mặc đập vỡ không thương tiếc.
Thiên Ý che miệng khóc nấc lên, Phó Mặc nghĩ cô khóc vì tiếc thương tên bạn trai cũ, phẫn nộ khó dằn được hắn đẩy Thiên Ý vào tường, bàn tay mạnh mẽ bóp chặt cổ cô.
Thiên Ý muốn thoát khỏi tên ác ma Phó Mặc, cô dùng hết sức đập vào cánh tay hắn. Khó hiểu là cánh tay Phó Mặc như làm bằng sắt thép, Thiên Ý có đánh thế nào thì người đau chỉ có cô.
Phó Mặc cười khinh bỉ, gân cổ nổi cộm lên, từng sợi gân hóa thành dây thừng siết chặt cổ Thiên Ý, bóp chết mạng sống của cô.
Thiên Ý ho sặc sụa gương mặt đỏ au, nước mắt chảy dọc theo gò má rơi xuống mu bàn tay Phó Mặc. Mãi đến khi cô sắp ngất xỉu hắn mới buông tha cô.
Thiên Ý nằm dài trên sàn nhà lồng ngực phập phồng mãnh liệt, toàn thân toát mồ hôi lạnh. Thiên Ý không dám đến gần Phó Mặc nữa, cô ngồi trong góc phòng cuộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-thien-pho-y-hop-dong-voi-tong-tai-ac-ma/2677836/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.