Hạ Sơn Nguyệt tỉnh dậy khi trời đã gần hoàng hôn, trong lúc mơ hồ mở mắt, một luồng hương ấm áp như gỗ già ngấm ánh trăng len lỏi vào khoang mũi.
Một mùi đàn hương thuần khiết đến cực điểm.
Sững sờ trong khoảnh khắc, Sơn Nguyệt rùng mình, tức khắc tỉnh táo.
Hiện tại, nàng vẫn đang ở trong Thanh Huy điện, gian bích sa trù của cấm cung.
Trời sẩm tối, trong cung chưa thắp đèn lớn, chỉ có đôi đèn giá chân trụ gỗ tử đàn lớn đặt ở hành lang mờ mờ, kiểu dáng bão cổ ma diệp vân, ánh sáng từ dầu đèn loang ra, chiếu ra thứ ánh sáng nhàn nhạt phủ khắp. Bên cạnh giá đèn đặt một chiếc bàn dài kiểu xuyên chi liên được nối bằng mộng khớp, bên trên thờ tượng Quan Âm, phía trước là hoa quả tươi, hương nến và đèn trường minh.
Nàng được sắp đặt nằm trên giường La Hán trong bích sa trù, rèm châu khẽ lay động, có hai bóng người quay lưng về phía giường, trong đó một người vóc dáng vừa tầm, áo dài phủ đến chân, đầu quấn khăn, đang đi đi lại lại bận rộn.
Là Thủy Quang, người còn lại chính là Hoàng Chi.
Ánh mắt của Sơn Nguyệt rời khỏi hai bóng lưng sau rèm châu, một lần nữa nhìn về phía giá đèn.
Phía sau, là ba khung cửa sổ bằng gỗ lụa khói mềm đóng chặt không kẽ hở, một bên khác là hành lang thông gió mở toang.
Lụa khói mềm dệt rất dày, thông gió tốt nhưng lại cực kỳ chắn sáng, là vật liệu vách ngăn cửa sổ được các quan lại quyền quý ưa chuộng nhất.
Gió lướt qua hành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-nhien-dan-thanh/5064257/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.