“Bên này!”
“Cẩn thận một chút, đừng vội quá!”
Lý sư phó đứng trong viện, cao giọng thúc giục chỉ đạo mọi người, an bài cho từng người bệnh.
Hỏa hoạn từ Hà gia lan ra khắp nơi, nạn nhân không chỉ có người của nhà ấy, hàng xóm láng giềng phụ cận cũng gặp họa theo.
Nhiều người bị nạn như vậy, tập trung cả lại làm chật kín cả hiệu thuốc. Thiện đường ở phía nam thành, cả nhà kho ở phía bắc cũng bận rộn theo. Ai ai cũng bận bịu, ngay cả Tề sư huynh trước kia suốt ngày say rượu cũng không thể không nghiêm túc tham gia vào.
“Mạc Cầu.” Lý sư phó nhìn hắn, nghiêm giọng nói. “Người ở tây phòng giao cho ngươi, được chứ?”
“Giao cho ta”, Mạc Cầu sững người.
“Không sai, chính là ngươi.” Lý sư phó gật đầu. “Biểu hiện của ngươi ở Hỗ thị năm trước ta đã nghe nói. Ngươi làm không tệ, hiện tại cũng có thể làm được.”
Nói xong, hắn nhíu mày.
“Hiện giờ nhân lực không đủ. Người bị thương ở hiệu thuốc và thiện đường rất nhiều. Ngươi có điều gì không rõ có thể đến hỏi ta.”
“Vâng.” Mạc Cầu không từ chối, nhanh chóng hướng tây phòng bước đi.
Nơi này tập trung khá nhiều người bị nạn, nhưng tình trạng đa phần là nhẹ. Hầu hết là những người bị bỏng rộp hoặc bị đồ vật rơi vào. Nghiêm trọng hơn là một số người bị khói lửa thương tổn đến mắt và phổi. Bệnh tình dù không quá nặng nhưng tiếng rên, tiếng kêu thảm thiết không ngừng khiến người ta nghe nhiều tình thần cũng trở nên rối bời.
“Phù!”
Mạc Cầu lấy lại bình tĩnh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mac-cau-tien-duyen/1171083/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.