" Ngạn Nhi...nàng nói gì vậy ? "
Hắn ngập ngừng nhìn trong đôi ngươi đen láy đầy thù hận chốc chốc khó tin, Vệ Ninh Ngạn đơn thuần trong một khắc hoàn toàn biến mất.
Nữ nhân trong tay hắn hiện giờ cứ như người xa lạ, nàng không hề khóc khi nói ra lời lẻ cay nghiệt ấy. Mắt hồ ly sắc sảo như được tận dụng hết uy lực, làm cho vẻ mặt của nàng hiện giờ sắc lạnh như băng đá.
" Ngạn Nhi... "
Ngón tay lạnh lẽo lướt qua mặt, chầm chậm run run đặt lên bọng mắt sưng húp, mặt nàng vẫn không biến sắc, kiên định chưa từng có.
" Tinh Vương Minh, ta muốn chàng giết - hết - hồ - tộc "
Nàng lặp lại rất rõ, tay gắt gao bấu vào hai vai hắn, kì vọng rồi chợt mất kiên nhẫn, gọi.
" Tinh Vương Minh "
Hắn khó lòng đáp lại lời nàng, trầm mặc đối diện với nàng rất lâu, nàng vẫn luôn chờ đợi thế nhưng hắn lúc này lại không nói được gì.
Có lẽ vì cái chết của Vệ gia mà thần trí nàng không tỉnh táo ?
Hoàn toàn không dám tin những gì đang diễn ra trước mắt, sau cùng hắn vẫn chọn nhẹ nhàng khuyên nhủ nàng.
" Ngạn Nhi, ta có thể lấy mạng Liễu Linh trả thù cho Vệ gia
Nhưng hồ tộc là người của thiên giới...họ là thần tiên, không phải người phàm...
Nếu diệt tộc sẽ dẫn đến nhiều rắc rối... "
" Ha ha " Ninh Ngạn bỗng dưng ngửa cổ cười lớn khó hiểu.
Hắn còn chưa kịp phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-than-tai-thuong-van-nam-mot-giac-mong/2899956/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.