Thời gian thấm thoắt nhẹ trôi êm đềm, một mùa Trung Thu đến, tiết trời có phần lạnh lẽo, ngoài thành nhộn nhịp đông người qua lại, trẻ con nô đùa chạy khắp ngỏ, lồng đèn ngư long thấp sáng nội thành.
Tiếng người rao bán các mặt hàng vui như trẩy hội, mùi thơm của thức ăn, hoa quả phảng phất trong gió mát, khiến cho người ta phải nẩy sinh thèm khát.
Cánh tay mềm mại kéo lấy vạt xiêm y, cô nương với búi tóc hai bên điểm trâm bỉ ngạn, nhí nhảnh hồn nhiên như một nha đầu, tinh nghịch nói.
" Vương Minh, thiếp muốn ăn bánh quế hoa "
Y Ngạn gấp gáp kéo người nam nhân ở phía sau đến tiệm bánh mua liền một túi lớn bánh quế hoa.
Hắn cầm giúp nàng chiếc lồng đèn hình con thỏ, theo sau nàng nửa bước cũng không rời.
Nàng tung tăng hòa vào dòng người tấp nập, bánh quế hoa bị cắn mất một góc nhỏ, cái miệng nhai liên tục không ngớt, ăn đến khi túi bánh chỉ còn lại một cái.
" Vương Minh bên kia có kẹo hồ lô kia "
Y Ngạn chỉ tay ra trước, nam nhân ở phía sau chưa kịp đáp thì hai chân mảnh khảnh của nàng đã bước rất nhanh. Nhanh đến mức hắn nắm tay nàng đi theo mà phập phồng lo sợ.
" Ngạn Nhi, nàng đi chậm thôi, cẩn thận người khác đụng vào đấy "
Giọng nói sủng nịnh vô độ, Tinh Vương Minh không ngừng che chắn những người đi vô ý đụng vào người nàng.
Sau khi trải qua ba vạn năm ngủ mê, cả hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-than-tai-thuong-van-nam-mot-giac-mong/2899932/chuong-149.html