Thành phố C là một toà thành thị vùng duyên hải, ngoại trừ là trung tâm kinh tế, còn là căn cứ quân sự bí mật của quốc gia.
Góc Đông Nam thành phố là một dải hoang phế không người, bên trên tòa thành cũ nát, hoa tường vi huyết sắc lan tràn quấn quanh. Dù tòa thành này có mở mang đổi mới thế nào, nhưng vùng này từ đầu chí cuối cũng chưa từng bị động đến.
Không ai biết lý do, chỉ biết khu vực này đã từng là địa bàn của Huyết tộc, sau khi Huyết tộc diệt vong, nơi đây cũng đã thành cấm địa.
Ở ngoài cùng phía Tây thành thị là một khu nhà trọ độc thân mới xây dựng, nửa đêm, trên tầng 27, đột nhiên truyền ra một tiếng hú thảm thiết.
“A a a a a ah mày là cái thứ gì?” Lâm Cảnh núp trong góc giường, “Ra ra ra ngoài!”
Trên bàn trà đối diện cậu một tiểu gia hỏa mắt mũi cổ quái đang ngồi, trông như một con rắn nhỏ mập, nhưng so với rắn thì lại thừa ra bốn cái móng vuốt nhỏ, trên lưng còn có thứ đông tây gì đó y như cái vây, đầu có chút bự, ánh mắt long lanh ngập nước.
“Òm ọp.” Tiểu tử kia nghệch đầu, dùng bốn cái chân ngắn nhỏ xíu muốn đi lại đây.
“Tôi kháo a!” Lâm Cảnh hồn phi phách tán, giơ di động chạy loạn khắp phòng, “Dật Phong anh anh anh mau xuống lầu tới nhà tôi có yêu nghiệt!”
“Méo u u u!” Tiểu gia hỏa nhìn ra Lâm Cảnh không hoan nghênh mình cho lắm, vì vậy ỉu xìu ghé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167732/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.