"Đi thôi bảo bối nhi, chúng ta đi ăn bò beafsteak." Tây Mặc kéo Lâm Cảnh từ dưới đất lên.
Lâm Cảnh gạt tay hắn ra: “Anh cứ quấn quít lấy tôi rốt cục muốn làm gì?"
“Lên giường.” Tây Mặc lời ít mà ý nhiều.
"Cái gì?!!" Lâm Cảnh bị kinh sợ đến mờ mịt, cảm giác trong đầu mình có tiếng ong ong, “Tôi không ngực cũng không mông, anh mắc gì muốn lên giường với tôi?”
"A." Tây Mặc nghe vậy bật cười, "Cưng trước kia chưa từng bị thượng?”
"Phi! Lão tử còn là xử nam! Ah không đúng, anh mẹ nó mới bị thượng!” Lâm Cảnh thiếu chút nữa cắn mất đầu lưỡi mình.
"Xử nam?" Tây Mặc cười càng vui vẻ, “Vừa lúc, anh thích sạch sẽ.”
“Anh… Biến thái!" Lâm Cảnh sụp đổ, thật sự nghĩ không ra còn có thể xài cái từ gì để hình dung tên này.
"Đi thôi bảo bối nhi, chúng ta trước đi ăn cơm, sau đó trở về làm chính sự." Tây Mặc thò tay ôm vai cậu.
“Chính sự gì?” Lâm Cảnh suy yếu hỏi.
“Phá thân cho cưng.” Tây Mặc vô cùng bình tĩnh.
Lời vừa nói ra, Lâm thiếu gia trợn trắng mắt, rốt cục thành công hôn mê luôn.
Tỉnh lại đã là buổi tối, Lâm Cảnh ngồi dậy nhìn quanh bốn phía, khung cảnh quen thuộc… là nhà mình.
Xung quanh thật an tĩnh, cái tên quỷ hút máu sắc lang kia đi rồi?
Lâm Cảnh nhẹ nhàng thở ra, thò tay bật đèn bàn.
“Bảo bối nhi cưng tỉnh rồi?” Không đợi Lâm Cảnh xuống giường, nơi cửa phòng ngủ đột ngột xuất hiện một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167731/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.