Đường Đường ngoan ngoãn ăn cơm lại ngoan ngoãn uống thuốc, vết thương không đến hai ngày đã sắp thành sẹo.
“Muốn ăn dứa không?” Hàn Dật Phong bưng đĩa trái cây vào nhà.
"Muốn!" Đường Đường ngồi dựa vào thành giường, cười tủm tỉm há miệng.
“Tự mình ăn.” Hàn Dật Phong đem đĩa trái cây và nĩa đặt vào tay cậu, “Tôi xuống lầu pha ly trà, sẽ quay lại ngay.”
“Vâng.” Đường Đường gật gật đầu, tự mình đút trái cây vào miệng, động tác không có chút gì là không tiện.
Hàn Dật Phong sờ sờ đầu cậu, xoay người ra cửa.
Bước ra hoa viên, chỉ thấy Ngô Đồng đang nằm trên ghế phơi nắng.
“Tìm anh có việc.” Hàn Dật Phong đem tạp chí đắp trên mặt hắn lấy xuống.
"Làm sao vậy?" Ngô Đồng mấy ngày nay phải chiếu cố Đường Đường bị Beith cắn bị thương, còn phải trấn an Beith bị Hàn Dật Phong dọa ngất, bởi vậy nhìn qua có chút rũ rượi.
“Vết thương của Đường Đường vì sao lành nhanh như vậy?” Hàn Dật Phong đi thẳng vào vấn đề.
"Đây là chuyện tốt a." Ngô Đồng ngáp một cái.
“Anh cho cậu ấy dùng thuốc đặc thù gì?” Hàn Dật Phong nhíu mày.
“Thuốc của tôi không phải đặc thù.” Ngô Đồng ngồi thẳng người, "Đặc thù chính là thể chất tên nhóc tiểu sủng vật kia.”
"Có ý tứ gì?" Hàn Dật Phong nghe không hiểu.
“Họ là sinh vật cấp thấp nhất trong Huyết tộc, có vài quý tộc mua họ về thuần túy để ngược đãi, cho nên khi chế tạo đặc biệt chú ý điểm này." Ngô Đồng tận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167720/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.