Lâm Cảnh ăn xong mì tôm thì đến xem qua phòng ngủ, thấy Tây Mặc vẫn đang an tĩnh ngủ, chỉ là chăn mền bị đạp xuống đất, vì vậy nhẹ chân nhẹ tay đi đến, muốn giúp hắn đắp chăn lại, ai ngờ tay vừa vươn ra, chợt nghe người trên giường trầm thấp rên rỉ một tiếng, Lâm Cảnh ngẩng đầu, vừa vặn đối diện đôi mắt màu đỏ của Tây Mặc.
“Anh tỉnh rồi?” Lâm Cảnh đắp chăn lên người hắn.
“Ừ, năng lực tự lành của quỷ hút máu đều rất mạnh.” Tây Mặc gật gật đầu, chống người ngồi dậy, "Cảm ơn cậu thu lưu tôi.”
“Không có gì.” Lâm Cảnh ngồi bên giường, "Anh đánh nhau với người ta?”
“Là quỷ hút máu khác trong thành bảo.” Tây Mặc cười chua xót, “Kỳ thật bình thường bọn họ cũng hay khi dễ tôi, tôi cũng sớm quen rồi, nhưng mà lần này bọn họ lại vũ nhục mẫu thân tôi…”
“Không sao rồi, chuyện đó, anh cũng đừng quá để trong lòng.” Tâm Lâm Cảnh có chút đau xót, quỷ hút máu này thật là đáng thương.
“Cậu có hiểu rõ Huyết tộc không?” Tây Mặc đột nhiên hỏi cậu.
“… Một chút thôi.” Lâm Cảnh thành thành thật thật trả lời, "Ba ba tôi là giáo sư chuyên nghiên cứu Huyết tộc, có đôi khi sẽ nói với tôi vài chuyện, nhưng mà tôi không có hứng thú."
“Vậy cậu biết rõ được bao nhiêu?” Tây Mặc cười nhìn cậu.
“Ừm, biết được huyết tộc có năng lực tự chữa trị, thường cách một đoạn thời gian thì phải hút máu, sợ đồ làm bằng bạc, sợ ánh mặt trời, sợ..." Lâm Cảnh đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167718/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.