Ngay lúc Lâm Cảnh do dự rốt cuộc nên đi Tứ quảng trường hay đi Vong linh thánh điện, đột nhiên thoáng nhìn trong hoa viên một tiểu gia hỏa đang vội vàng chạy tới.
"Đường Đường!" Lâm Cảnh gọi lại cậu.
"Gì, sao anh còn ở trong lâu đài?” Đường Đường dừng bước lại, "Tôi còn tưởng anh cùng chủ nhân đi rồi.”
"Hàn Dật Phong tên khốn đó bỏ rơi tôi.” Lâm Cảnh tìm được minh hữu cách mạng, cầm chặt tay Đường Đường hai mắt đẫm lệ, "Cậu thì sao, có phải cũng giống như tôi, tỉnh lại thì không thấy ai hết?”
"Không có, chủ nhân muốn mang tôi đi, nhưng Thân vương nói tôi có đi cũng sẽ buồn chán, liền để tôi cùng đầu bếp học làm khoai tây nghiền, chờ bọn họ buổi tối trở về ăn." Đường Đường mị mị cười, "Anh có muốn làm chung không?”
"Nấu cơm chán lắm, tôi mang cậu ra ngoài đi dạo a." Lâm Cảnh lôi kéo Đường Đường, “Nghe nói hôm nay quán bar khai trương a, có náo nhiệt xem!"
"Không được, chủ nhân nói tôi không thể ra ngoài.” Đường Đường lắc đầu.
“Sao mà cậu ngốc vậy? Cậu không nói chẳng phải là không ai biết sao.” Lâm Cảnh cường hành túm cậu đi.
"Tôi không đi ——" Đường Đường ôm một thân cây giãy dụa, "Chủ nhân biết sẽ giận đó!”
Lâm Cảnh dắt cả buổi cũng không túm được, buông lỏng tay, Đường Đường xoay người tung tăng bỏ chạy.
“Đến nông nỗi này?” Lâm Cảnh xoa xoa cái mũi, chính mình đi bộ ra Tứ quảng trường, trước khi đi không quên hướng quản gia đòi một túi kim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167689/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.