Lâm Cảnh thân thể gầy khí lực nhỏ, thình thịch nửa ngày chẳng những không chế phục được Tây Mặc, ngược lại bị sờ sờ niết niết chiếm đi rất nhiều tiện nghi, vì vậy càng thêm phẫn nộ, tiểu vũ trụ thiêu đốt chỉ số một đường tăng vọt, mắt thấy sắp bộc phát, kết quả bị Tây Mặc một câu giội tắt.
“Cậu có muốn học ma pháp không?”
"Cái gì?" Lâm Cảnh trừng to mắt, "Lập lại lần nữa."
“Nếu cậu nghe lời một chút, tôi sẽ dạy cậu ma pháp nguyên tố.” Tây Mặc búng tay “tách” một tiếng, trên đầu ngón tay lập tức xuất hiện một đốm lửa, "Có học hay không?"
"Học!" Lâm Cảnh không cần nghĩ ngợi một lời đáp ứng, ngao ô… ngao ô…, kích động không chịu nổi!
"Cao hứng như vậy?" Tây Mặc nhìn đôi mắt cậu sáng long lanh, cảm thấy có chút buồn cười.
"Không cho anh đổi ý!" Lâm Cảnh túm cổ Tây Mặc hung hăng, “Tôi muốn học vút vút bay tới bay lui! Còn muốn học jiu một cái là đốt lửa!”
Tây Mặc rất sảng khoái, hết thảy gật đầu đáp ứng.
"Chúng ta đi đâu học?" Lâm Cảnh kích động.
"Vong linh thánh điện." Tây Mặc từ trên giường ngồi dậy, “Đi thôi, mang cậu đi ngay bây giờ.”
Lâm Tiểu Cảnh cười ngây ngô, ngoan ngoãn đi theo Tây Mặc ra cửa, chưa chạy được hai bước đã gặp con chó địa ngục khổng lồ kia trên đường.
"Phillip." Tây Mặc vẫy nó.
Chó bự nằm rạp trên mặt đất bất động, con mắt thỉnh thoảng liếc qua bụi cỏ một bên, biểu tình rất ai oán.
"Ô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-huyen-dai-luc-he-liet-bo-1-huyet-toc-du-hoac/2167685/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.