Tiểu Ngưu một mặt vừa mó máy, một mặt vừa hỏi: “ Vân Phương, có cảm thấy thoải mái không?”
Chu Vân Phương vừa thở hào hển, vừa rên rỉ, ngoài miệng nói: ‘ Vâng, vâng, chẳng có gì mà không thoải mái.” Nghe thấy Tiểu Ngưu vui vẻ. Hắn biết Chu Vân Phương trong trạng thái hưng phấn, vẫn giử lại trong nàng môt chút dè dặt. Đại khái là nàng cũng rất giống như chúng bạn ở cùng địa phương.
Tiểu Ngưu khó khán lằm mới đoàn tụ với nàng hơn một lần, Do vậy công phu phía dưới của hắn ở trên người của nàng, khi thì như ngựa hoang phóng chạy, khi thì như con ngựa đưa thư bị kéo cương, mỗi một cách không hề xem nhẹ phần nào, khiến cho nàng rất là thỏa mản, rất là sảng khoái, nếm đến điểm tột cùng của khoái hoạt.
Chu Vân Phương cũng dần dần lĩnh ngộ được những huyền bí trong đó, cũng căng cứng người phối hợp cùng với hắn. Trong lúc nàng ôm lấy hắn, lại cố gắng xoay sở, không có bao lâu,Tiểu Ngưu đã bị nhu tình của nàng làm cho nhủn ra, trong lúc sơ ý, liền bắn ra hết, nóng đến nàng phải kêu lên ư ư .
Sau đó, Tiểu Ngưu ôm Chu Vân Phương đổi thế, đổi thành nữ ở trên nam, để cho nàng nằm úp trên người của mình nghĩ ngơi. Lắng nghe tiếng thở gấp ôn nhu của nàng, mà vuốt ve tấm thân trơn nhẳn của nàng, cảm thụ được diễm phúc tuyệt vời.
Tiểu Ngưu hỏi han chăm sóc: “ Nàng có còn đau không?”
Chu Vân Phương, thấp giọng nói: “ Chẳng phải đau, chẳng qua cái vật kia của chàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1544027/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.