Chu Khánh Hải nhìn thấy vậy cũng không khuyên can nữa. Hắn cũng muốn xem bản lãnh Tiểu Ngưu một chút, phiêu bạc bên ngoài một năm tiến bộ được bao nhiêu.
Nghĩ vậy, Chu Khánh Hải mỉm cười chen vào giữa nói "Chậm đã, ta có lời muốn nói."
Mạnh Tử Hùng bực mình nói "Đại sư huynh, ngươi mau tránh ra. Hôm nay nhất định ta phải dạy dỗ hắn."
Chu Khánh Hải, ôn hòa nói "Tử Hùng, đệ muốn quyết đấu với Tiểu Ngưu là tự do của đệ, ta cũng không ngăn cản. Bất quá, nếu đã đánh nhau thì phải nói thời gian, địa điểm và quy củ chứ. Quan trọng nhất là Tiểu Ngưu có đồng ý ứng chiến hay không? Nếu Tiểu Ngưu không muốn, chẳng lẽ đệ còn có thể dắt nhân gia cổ áo cứng rắn tới sao?" Vừa nói chuyện, tựa đầu chuyển hướng Tiểu Ngưu.
Mạnh Tử Hùng đắc ý cười khiêu khích "Hắn tất nhiên sẽ ứng chiến. Nếu hắn còn là nam nhân thì sẽ không dùng Ma Đao hỗ trợ. Ngụy Tiểu Ngưu, ta nói không sai chứ? Nếu ngươi không dám ứng chiến thì ngươi là tên thái giám." Dứt lời liền phát ra tràng cười chói tai.
Dưới tình huống này mà không ứng chiến thì đúng là rùa rụt đầu. Tiểu Ngưu cũng mặc kệ hết thảy, vì tôn nghiêm nam nhân, hắn không thể lui về phía sau. Vì vậy, Tiểu Ngưu cắn răng nói "Được, ta đánh với ngươi. Ai sợ ai chứ, chẳng lẽ ta còn có thể bị ngươi dọa sợ sao?"
Mạnh Tử Hùng cũng thống khoái "Được, thế mới là một hán tử. Ngươi cứ yên tâm, nếu ngươi chết ta sẽ an táng cho ngươi, sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1544026/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.