Mặc y phục xong, sư nương ôm lấy Tiểu Ngưu rồi rời khỏi cái lều trên cây, hạ xuống đất, thu hồi cái khăn quấn, đặt lại lên đầu. Một loạt động tác vô cùng tiêu sái và ưu mỹ khiến Tiểu Ngưu nhìn thấy không khỏi tắc lưỡi khen thầm. Sư nương đắc ý nói: "Tiểu Ngưu à, sau này ngươi phải nỗ lực học võ công. Nếu ngươi học không xong, ta cũng sẽ không khách khí với ngươi đâu."
Trước giờ, về đường ăn nói, Tiểu Ngưu chưa bao giờ chịu thua ai nên vội đáp: "Sư nương à, cứ cho là chỉ vì nàng thôi thì ta cũng phải nỗ lực rồi. Ta muốn trở thành cao thủ thượng thặng."
Sư nương nghiêm mặt lại nói: "Được rồi, nhất định ta sẽ chờ đến khi ngày đó trở thành hiện thực. Chỉ cần đừng phải đợi đến khi bạc đầu thì tốt rồi."
Tiểu Ngưu bĩu môi nói với vẻ bất mãn: "Sư nương, nàng đúng là nhìn người bằng nửa con mắt (1),xem thường ta quá rồi."
Sư nương nói: "Ngươi đừng cãi nữa, chúng ta cứ từ từ đợi xem sau này thế nào."
Tiểu Ngưu lại thể hiện sự quyết tâm, nói: "Ta sẽ không để nàng phải thất vọng đâu."
Hai người rời khỏi rừng cây. Vừa trải qua một trường 'đại chiến', Tiểu Ngưu tuy tâm tình vô cùng hưng phấn nhưng cũng hơi mệt mỏi, không nhịn được nên ngáp liền mấy cái. Sư nương nhìn thấy, bật cười hi hi nói: "Tiểu Ngưu à, thể lực ngươi còn lâu mới đạt. Thể lực ngươi phải trở thành như hổ lang thì mới được."
Mặt Tiểu Ngưu nóng bừng, hắn nói: "Dùng không được bao lâu nhưng ta cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543961/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.