Tiểu Ngưu ngồi xuống, chân chạm vào chân sư nương. Sư nương thấy vậy bật cười nói: "Tiểu Ngưu à, tên tiểu tử nhà ngươi đừng lộn xộn nha. Lỡ có ai bước vào, dù ta có miệng cũng không biết nói sao đó."
Tay của Tiểu Ngưu đã bắt đầu vuốt ve bên hông sư nương, miệng thì nói: "Còn phải nói gì nữa, dù gì thì quan hệ chúng ta là như thế mà. Hơn nữa, ai mà dám vào phòng nàng chứ, trừ phi kẻ đó hết muốn sống."
Sư nương hỏi: "Vậy nếu người bước vào là sư phụ ngươi thì sao?"
Tiểu Ngưu hoảng kinh hỏi lại: "Ông ta ở đây à? Mấy ngày rồi vẫn chưa gặp ông ta." Tay hắn vẫn không thu lại dù đã chịu để yên.
Sư nương lại bật cười nói: "Hôm đó, sư phụ ngươi xuất quan nhưng ngày hôm sau đã lại bế quan trở lại."
Tiểu Ngưu liền cảm thấy cao hứng nhưng vẫn còn hỏi thêm: "Vì sao ông ấy vội vàng như vậy? Cả đến ta là đồ đệ mới thu nhận mà cũng không thèm gặp. Bế quan đâu phải chuyện một lúc đâu chứ?"
Sư nương đáp: "Đúng vậy! Chỉ vì lần trước bế quan tu luyện không những không đạt được mục đích lại còn bị thương nhẹ. Lần này ông ấy ra ngoài là để lấy một ít dược phẩm đem vào. Thêm nữa, ông ấy cũng nhớ ta và nhi tử của mình. Sau khi gặp bọn ta xong thì bế quan ngay."
Giờ Tiểu Ngưu đã biết ngọn nguồn câu chuyện, thuận miệng hỏi: "Lần này bế quan thì phải bao nhiêu ngày mới ra vậy? Ta vẫn đang chờ để bái kiến ông ta." Trong lòng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-dao-le-anh/1543960/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.