Chuyện cũ, chiếm không nhiều thời gian trong cuộc đời đằng đẵng hàng nghìn năm của “Thi gia” nhưng lại làm hắn trải qua bao nhiêu là cung bận yêu thương, ganh tỵ và hạnh phúc. Thục Hoa là một hiền thê lương thiện, trái tim hắn dần dần mềm đi vì những tình cảm của loài người.
Hai đồng loại này cũng vậy. Tiêu Hạ nói đúng. Không nên đùa cợt nữa.Sự đùa cợt nào trên trái tim người đều rất nguy hiểm. Tốt nhất là nên chấm dứt tại đây.
-Các ngươi đi đi!
Nói đi là đi thật. Hạ Lang không màng thương thế đang chảy máu, quay sang nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hạ Tinh.
-Tên kia…Máu chảy kìa.
Cương thi đôi khi đúng là đồ ngốc nghếch…”Mộc Nghiêm” đưa tay lên môi cắn nhẹ. Máu hắn cũng màu đen sẫm, lại có thể cầm máu vết thương được cho cương thi.
-Có quay lại gặp họ không?
“Mộc Nghiêm” hỏi. Hạ Lang ngẩng lên. Đôi mắt hiện lên vẻ ngơ ngẩn. Bao năm sống một mình, không người thân, không có ai gọi là cha mẹ. Hắn chẳng oán hận. Giờ cũng không thấy mấy luyến lưu.
-Gặp rồi sẽ đau lòng. Đau rồi sẽ muốn gặp lại…Thà không gặp nữa.
Hắn ta đã chọn. Cương thi có cuộc sống của cương thi, và loài người có cuộc sống dành cho loài người. Thà để họ nghĩ là Hạ Lang đã chết, còn hơn gặp lại, lưu luyến rồi không thể ở bên nhau.
-Coi như ta một quyền đánh ngươi rơi xuống vực mất tích vậy. Sống chết tùy duyên số. – “Mộc Nghiêm” lên tiếng –Dù là hy vọng mỏng manh cũng tốt, họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-cung-co-tinh/2382266/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.