Trời khuya ảm đạm. Tiêu Hạ là một bóng ma đúng nghĩa. So về bản lĩnh, thân phận, năng lực hắn luôn là một kẻ vượt trội so với đồng loại. Thẩm gia thôn hiện ra trước mắt hắn, đèn đuốc sáng ngời..
Mùi máu trong thinh không thoảng qua nhè nhẹ. Máu người…Hạ Lang lại tìm mồi trong lúc này sao?
Tiêu Hạ lần theo mùi máu. Nơi hắn đến không phải là Thẩm phủ. Nó là dịch đình, là nơi nghỉ ngơi của Mộc Nghiêm, Mộc tri châu.
Bên trong vắng lặng…Mùi máu càng lúc càng nồng.
Tiêu Hạ lần theo thứ mùi đặc trưng ấy để đến trước một tảng đá lớn trong hoa viên…Mùi máu rất đậm, không còn như lúc nãy, tập trung ở một nơi.
Tay Tiêu Hạ chạm vào tảng đá…Cánh cửa đá nặng nề bỗng nhiên di chuyển. Phía sau là một hang sâu hun hút…Mùi máu không còn gì cản trở, tỏa ra hương vị tanh nồng.
Tiêu Hạ sau vài giây chần chừ, quyết định xuống dưới…Trước mắt là một khoảng tối đen như mực. Mắt cương thi rất tinh tường, không khó khăn lắm trong việc quan sát. Hắn lần theo mùi máu, tìm đến một gian phòng nằm cuối đường hầm.
Đây là một hầm rượu lớn. Tiêu Hạ sững người trước những thùng to nhỏ đủ kích cỡ nằm la liệt khắp nơi. Một chiếc thùng có lẽ mới được đặt vào bên trong, nằm chơ vơ gần cuối cánh cửa. Tiêu Hạ bước đến, mở nắp thùng.
Thay vào mùi thơm của rượu là mùi máu… Lại là máu tươi, dường như mới vừa lấy ra từ cơ thể con người.
Một căn hầm chứa toàn máu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ma-cung-co-tinh/2382264/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.